Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 11416478

Đang online: 9

» Tin văn » Bình luận

Khúc tự tình của gã "Thi sĩ nử­a mùa"

-- Ngày cập nhật:16/11/2017

Bài viết của PGS. TS Trần Thị Trâm

 

Người Việt vốn yêu thơ và  nhiều người thích làm thơ để rồi thi thoảng ngẫu hứng đọc một vai bài giữa đám bạn bè. Song muốn có một tập thơ trình làng thì quả thật chẳng dễ dàng, bởi ngoài năng khiếu trời cho còn phải lao tâm khổ tứ, còn phải dám vượt qua bao nhiêu là thử­ thách gian nan...

Thế mà Doanh nhân Bành Thanh Bần "gã thi sĩ nử­a mùa" chỉ trong vòng hai năm đã xuất bản tới 3 tập thơ in riêng và  nhiều tập in chung. Mà  tập nào cũng có bài hay, tập nàò cũng có được những câu thơ tài hoa gây bất ngờ cho không ít độc giả:

 “Bất ngờ

 Nàng ngã vào tôi

Bất ngờ ngã một nụ cười vào mây

Bất ngờ mây ngã trên tay

Tóc nàng đổ xuống ngã đầy vai tôi”

(Bất ngờ trên tản Viên Sơn)

 

 

 

“ Sông Hương thuyền vẫn gác sào

Tình anh em vẫn neo vào lưng ong?

Trường Tiền cong nét mi cong

Nhớ anh đừng chớp kẻo giông bão về”.

 ( Ngoài này Hà Nội vẫn mưa)

 

Đọc tập thơ "Thả nhớ vào sông" của Bà nh Thanh Bần, ta thấy dường như tác giả viết có vẻ dễ dàng, mỗi áng thơ là  mỗi khúc tự tình trào dâng khi con tim nhạy cảm của thi sĩ họ Bành tự hát. Như những trầm tích ẩn tàng đâu đó, các tứ thơ chỉ cần gặp điều kiện là nảy mầm, rồi đâm chồi nảy lộc vì thế mà bút lực và  bút hồn của thi nhân thật dồi dào.

 

Có thể gọi đó là những trang nhật ký bằng thơ và  chính những trang nhật ký thơ ấy đã làm toát lên bức chân dung tâm hồn của tác giả, một kẻ si tình, luôn bị cái đẹp mê hoặc nên trái tim luôn cồn sóng, thậm chí có lúc bùng bùng như "Hỏa Diệm Sơn" nhưng như biết neo đậu vào bến bờ của lý trí mà  trái tim thi nhân như con lắc đơn cứ nghiêng chao, cứ chung chiêng mà  không lệch chuẩn.

 

Dù nhiều lần người khách thơ đa tình ấy đã bị những dáng lưng ong, những bóng hồng tóc mây bỏ bùa mê. Nhưng người đàn ông từng trải - trụ cột của một gia đình lớn vẫn đủ bản lĩnh, tỉnh táo cầm lòng "Thả nhớ vào sông", tìm cách nương tựa vào thơ, mượn nàng thơ để khỏa lấp và  tạo sự cân bằng cho cuộc đời vốn đa đoan và  đầy sóng gió...

 

Theo đúng quy luật: thơ anh chính là  những tiếng nói tình cảm được khởi sự tự đáy lòng khi trong thẳm sâu cóđược những rung động chân thành và  mãnh liệt nên tất cả đều thấm đẫmn người, tình yêu cuộc sống, đặc biệt là  tình yêu cái đẹp. Trong đó vẻ đẹp ấm áp và  tỏa sáng của những người phụ nữ chính là  chất xúc tác đã làm bừng thức nhu cầu sáng tạo của thi nhân. Chẳng thế mà có tới 33 trên tổng số 36 bài của tập thơ viết về tình

 yêu với một giọng điệu đầy nâng niu trân trọng. Mà  xưa nay thái độ đối với phụ nữ chính là  thước đo giá trị nhân văn của mỗi tác phẩm văn chương.

 

 

Chất nhân văn trong từng câu chữ làm cho không ít bài thơ của anh gây xúc động trong lòng bạn đọc. Cũng như phần đông những người "cùng một lứa bên trời lận đận", suốt một thời gian dài ép xác để mong tỏa sáng phần hồn, nên dẫu có được "cởi trói", nhà  thơ vẫn gắng giữ lối sống nghiêm ngắn nhưng hơn người biết làm phong phú tâm hồn mình bằng cách cùng thơ về với cõi mơ:

“ Đêm ngày những ước cùng ao

Thế rồi tôi đã lạc vào cõi em”

( Bến mê)

 

 

 

… “Lòng em, tôi ngả đầu lên

Bồng bềnh sóng

Nhịp thở em sâu đằm

Tim em đứng

Tim tôi nằm

Suối tóc nghiêng xuống

Tim thành tim nghiêng”

 (Tim nghiêng)

 

Chất nhân văn và  những mối chân cảm không chỉ làm nên sức sống cho những bài thơ tình yêu mà  còn tạo nên sức hấp dẫn cho những bài thơ thế sự của anh. Không ít người đã bật khóc khi đọc: Viếng mộ cụ Phùng Quán, Đêm trung thu ở chùa Bồ Đề,

Lễ động thổ vắng anh ... rồi lặng lẽ cùng tác giả lắng lại trước nỗi đau thế thái nhân tình, nhất là  những ai mái tóc không còn xanh nữa, những ai đã trải qua thăng trầm, đã trải nghiệm bao quăng quật nghiệt ngã của cõi người.

Nhưng có thể nói anh là  một nhà  thơ chân quê. Thơ anh như từ huyết quản chảy ra và  chính chất dân giã đã dệt nên nét duyên thầm của mỗi trang thơ ấy.

 

Dễ nhận ra nhất là  thể loại. Trừ 3 bài (Viếng mộ cụ Phùng Quán, Đêm trung thu ở chùa Bồ Đề,  Lễ động thổ vắng anh ), còn 33 bài khác được  viết bằng thể thơ dân tộc có nguồn gốc từ ca dao - thể thơ lục bát. Nhưng để chuyển tải tình cảm, hầu như tất cả những câu thơ 6/8 quen thuộc đã được anh ít nhiều cách tân

một cách khá hợp lý:

“Thôi!

Đừng mưa nữa

Mưa ơi!

Giọt buồn

Tí tách rơi rơi bên thềm..

Giọt nào là của trời đêm?

Giọt nào là nước mắt em

Giọt nào?”

 

Thơ anh chân quê ở cách cảm, cách nghĩ, ở lối tư duy trực giác mà  tinh tế của dân gian, ở những biểu tượng không gian văn hóa làng quê với những cánh đồng cò trắng nghiêng chao, những khúc hát ru ngọt ngào, sâu lắng, những khung cảnh lễ hội, những chợ phiên linh thiêng người đời đi bán rủi cầu may ...

 

Là  nghệ thuật ngôn từ, văn học luôn đòi hỏi sáng tao không ngừng. Đọc thơ Bành Thanh Bần bên cạnh những câu, những bài hay, người ta vẫn thấy thơ anh lặp lại những tứ thơ, những hình ảnh quen thuộc và  cũng còn một số câu dễ dãi, thiếu sự gia công gọt rũa. Âu cũng là  lẽ tất yếu của một người chưa có điều kiện để chuyên tâm cho nghiệp thơ đã trót đam mê.

 

Banh Thanh Bần là  người "hai trong một". Điều thú vị ở Doanh nhân này là  sự nghiệt ngã của áo cơm vẫn không hề lấn át chất thơ trong một tâm hồn lãng mạn mà  bình dị. Xin được trân trọng giới thiệu với bạn đọc "Thả nhớ vào sông" - tập thơ mới nhất của anh

 

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: