Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 11401673

Đang online: 106

» Hỗ Trợ Xuất Bản » Tác Phẩm Xin Hỗ Trợ

THƠ VÀ EM - HUỆ NGUYÊN

-- Ngày cập nhật:26/10/2011

Huệ Nguyên bắt đầu viết thơ từ năm 2006. Chùm thơ đầu tay được đăng trên tạp chí Chư Yang Sin của Hội VHNT Dak Lak, và đã đoạt giải trong cuộc vận động sáng tác văn học Dak Lak 2006, do hội văn học nghệ thuật và báo Dak Lak đồng tổ chức. Hiện anh đã viết được khoảng trên 400 bài thơ.

TÁC GIẢ HUỆ NGUYÊN

 

 

THƠ VÀ EM

 

Thơ

 

 

 

                  VÀI NÉT TIỂU SỬ:

 

         Tên khai sinh là Nguyễn văn Hợp

         (bút danh Huệ Nguyên)

         Sinh năm: 1986

         Quê quán: Mê Linh - Đông Hưng - Thái Bình.

         Trú quán: Thôn Mê Linh 2 xã Buôn Triết, huyện Lăk tỉnh Đăk Lăk.

         Trình độ văn hóa: 11/12

         Là con thứ 10 trong một gia đình có 11 người con, bị khuyết tật vận động, không còn khả năng đi lại do căn bệnh Loạn Dưỡng Cơ Duchenne 22 năm qua.

         Bố là Nguyễn Văn Tuất, 67 tuổi - là cựu binh, từng tham gia kháng chiến từ năm 1965 đến 1972.

         Mẹ là Vũ Thị Khá 63 tuổi. Nghề nghiệp - làm ruộng.

         Huệ Nguyên bắt đầu viết thơ từ năm 2006. Chùm thơ đầu tay được đăng trên tạp chí Chư Yang Sin của Hội VHNT Dak Lak, và đã đoạt giải trong cuộc vận động sáng tác văn học Dak Lak 2006, do hội văn học nghệ thuật và báo Dak Lak đồng tổ chức. Hiện anh đã viết được khoảng trên 400 bài thơ. Đã xuất bản 2 tập thơ in riêng là Thơ Và Tôi (NXB Văn Nghệ 2010) và Ngày Xa Em (NXB Thanh Niên 2011) ...

Một số bài trong tác phẩm:



 

 

 

NỖI NIỀM 1

 

 

Nỗi niềm ai tỏ thấu lòng nhau

Áo chữ phong sương gói lệ nhàu

Tình dệt hồn thơ luôn đói khát

Ôi đời. thương lắm, dẫu mai sau!

 

 

NỖI NIỀM 2

 

 

Thế nhân ta nợ đường văn nghiệp

Áo chữ phong sương gói lệ nhàu

Chừng vẫn thơm tho muôn ý vị

Khơi dòng thơ máu ủ mùa sau!

 

 

CHIA TAY

 

 

Anh lên xe về đất Bắc

Em thì ở lại chốn này

Phút chia tay nhoà nước mắt

Và rồi... bụi đỏ cuốn mây!

 

 

 

HỒ LĂK

 

 

Núi trong nước nước trong bóng núi

Hai chiếc gương riêng một phương trời

Bồng Lai về đậu nơi Hồ Lăk

Bước dập dờn du khách rong chơi.

 

 

CHIỀU SƠN CƯỚC

 

 

Trời lác đác hoàng hôn rơi bậu cửa

Để hồn thi sĩ mượn thơ say

Lần theo sắc nắng trong vòm lá

Ta hớp hương xuân đến đã, đầy!

 

Muôn tiếng chim ngân vỡ vụn chiều

Sắc vàng loang ngập xóm cô liêu

Đồng quê hương ngát thơm luồng gió

Mây biếc rong chơi cuối chợ chiều!...

 

Cảnh trí ai bày ta đắm mê

Hồn tan theo nắng tắm sông quê

Ôi miền sơn cước chiều hư thực

Ai đã lên chơi chẳng muốn về!...

 

20/04/2011

 

 

NGÀY XANH

 

 

Mơn man đâu ngọn gió lùa

Phả hương đồng nội thêu thùa vườn xuân

Giọng chim như đo như cân

Hôn lên ngợp khoảng trong ngần ngày xanh!...

 

Miên man nắng nắng ngọt lành

Nắng cài lên lúa vàng lênh loáng vàng

Và người người nhịp xốn xang

Nhịp bình yên dạo buôn làng chiều nay

 

Cao Nguyên ơi! Ta khát, say!

Lòng xin trút cạn vơi đầy cùng thơ!...

 

25/04/2011

 

 

YÀNG ƠI

 

 

Yàng ơi!

Còn đâu những đêm hội say sưa

Con gái con trai quây quần bên đống lửa

Vòng xoay nghiêng ngửa

Lời ay ray mơ màng

 

Giờ đây khắp buôn sang

Tìm đâu người đánh chiêng Knah

Tìm đâu người thổi đinh năm, đinh buốt

Trống H gơi buồn bực

Đánh cho ai, ai đánh bây giờ?

 

Vắng bóng người nhà dài trống trơ

Đêm dài đêm không như thuở trước

Già làng trăn trở không ngủ được

Lời khan kể chẳng ai nghe

 

Bọn trẻ bây giờ

Tối trong quán Karaoke

Bạn bè, bồ bịch

Quên rồi chàng Đam San thời cổ tích

Quên dân ca, dân vũ quê mình...

 

 

LĂK ÚP

 

 

Đất sét đen từ chân Chư Yang Sin

Qua bàn tay em

Khéo léo

Đã tạo nên hình hài

Cho chiếc nồi Lăk Úp

Chiếc nồi đất dường như không thể sánh

Với chiêng bằng chiêng núm

Vật linh thiêng ngân trọn vòng đời

 

Không thể sánh với nồi đồng

Với ché Tuk, ché Tang

Vật tượng trưng quyền uy tù trưởng

Sự mạnh giầu của mỗi làng buôn

 

Chiếc nồi Lăk Úp thật giản đơn

Dùng để nấu cơm

Cơm dẻo thơm

Dùng để nấu canh

Canh ngọt đậm đà...

 

 

ĐÊM TRĂNG CAO NGUYÊN

 

 

Đêm trăng cao nguyên

Lấp lánh bầu trời

Long lanh trong mắt em

Bên ché rượu cần men lá thơm thơm

Tôi lỡ hớp một miền trăng loang mãi

Đêm trăng cao nguyên

Tôi nghe gió hát lời hoang dại

Nghe đất thở dài trong nỗi cằn khô

 

Giữa đại ngàn nguyên sơ

Đôi mắt ấy ánh trăng vàng nghiêng đổ

Vọng bên tôi tiếng suối như mầm nở

Vàng tiếp vàng... reo réo nước sông quê.

 

 

BI QUAN

 

 

Khi cái nghèo còn bấu víu đôi vai

Vần thơ chẳng làm no cái bụng

Đến người thơ cũng vật vờ thi hứng

Ta ở đâu, kẻ hành khất linh hồn?

 

Kiếp mộng mơ gom nhặt vui buồn

Đành cần mẫn làm chú chim lạc giọng

Làm đoá hoa giữ riêng mình mật đắng

Rót chút hương tình vào cõi hư vô...

 

 

KHI ĐÀN CHIM TRỞ VỀ

 

 

Hôm nay

Những đàn chim lại trở về

Sau mùa di cư mệt mỏi

Chúng thoả sức lượn bay

Hôn lên trời quê một cảm giác thanh bình

 

Những chú chim gáy cất lời ca mơ màng

Đàn chim sẻ chim ri say sưa với hạt thóc phiêu lãng

Nắng vàng lê thê

Choàng lên cánh đồng một màu rực rỡ

Không gian thẳm sâu

Vọng lời hoang dại

Làng bản ơi, thời gian xin chậm lại

Yàng ơi, không gian xin rộng rãi

Ngày yên bình đang sải cánh bay lên...

 

 

CHA

 

 

Tay cha xách chiếc va li
Trên lưng cõng đứa con khờ dại
Giữa đường phố bao người qua lại
Lao đao bước chân tuổi già

Hướng Bình Dương xa xa
Cha không thông thuộc đường nên dò tìm địa chỉ
Trên lưng vẫn cõng con
Và tay vẫn xách chiếc va li


Về Dĩ an bao xa
Chuyến xe nào thuận đường hỡi chú?
Người ta bảo xe 612 đó
Cha cõng con lên xe ngồi chưa yên

Xe lăn bánh chừng 5 – 10 phút
Bác tài xế dừng xe
Bảo cha cõng con xuống vỉa hè
Ngồi đợi tuyến số 5 về Bình Thung cho tiện
Con lảo đảo, oặt oẹo ngồi không vững
Cha vừa giữ con mắt dõi tuyến xe..

À đây rồi ! Xe số 5 vừa tới
Cha oằn mình cõng con tay vẫn xách chiếc va ly
Bước lên xe không còn hàng ghế trống
Mọi người liếc mắt nhìn con ngồi trên chiếc bao tải hàng
Ngất ngưởng chực ngã



 

 

 

 

Cha đỡ con, mệt nhoài rệu rã
Cầu mong con đến nơi an toàn!

Suốt chặng đường từ Thủ đức về Dĩ an
Mọi người vẫn thờ ơ vô cảm
Con vẫn ngồi trên chiếc bao tải hàng
Ngả nghiêng không vững...


Ồ may quá! Ngã tư Bình Thung!
Xe dừng lại!
Cha cõng con và xách chiếc va ly nơi vỉa hè vất vưởng
Lang thang tìm xe ôm chở vào nhà thầy thuốc
Con nhìn những dòng người xuôi ngược
Buồn nao lòng thương sức yếu, cha ơi!


Tám giờ tối
Cha bắt được xe vào chung cư Thuận kiều
Người ta chở vòng vèo sau một hồi mới tới
Cha lại cõng con tay xách chiếc va ly tất tưởi
Đến nhà thầy cha mừng rỡ
Vậy là tới nơi!...

Dĩ An 11.9.2010

 

 

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: