Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 11401643

Đang online: 76

» Hỗ Trợ Xuất Bản » Tác Phẩm Đã Được Hỗ Trợ

RU DỌC HAI MÀU LÁ

-- Ngày cập nhật:27/10/2011

Tác giả Văn Thùy sinh năm 1941. Quê quán Vạn Phúc, Ba Đình, Hà Nội. Hiện đang sống và viết tại Ân Thi - Hưng Yên. Điện thoại: 01299853594


 

Tác giả Văn Thùy có nhiều tác phẩm được sử dụng trong chương trình “Tiếng thơ” của Đài Tiếng nói Việt Nam và đăng trên các báo, tạp chí Trung ương và địa phương.

Giải thưởng: Giải thơ Hưng Yên năm 2006 – 2007.

Tác phẩm đã in: Điệu ru của mẹ (Thơ) - Nhà xuất bản Quân đội nhân dân - 2008.

Tác phẩm được Quỹ Hỗ trợ Văn chương & Cuộc sống hỗ trợ xuất bản một phần: Ru dọc hai màu lá (Thơ – NXB Văn học 2011)

 

 

ĐI TU

 

Đập gương, bẻ lược, vào chùa

Chôn son, vùi phấn, trốn mùa trầu cau

 

Tóc tơ vĩnh biệt da đầu

Má hồng nhuộm lại một màu cánh sen

 

Em thành tâm tắm suối thiền

Tôi còn bụi bặm lỡ duyên thượng thừa

 

Em ăn mày oản trên chùa

Tôi thành hành khất bốn mùa yêu chay

 

 

CÔN SƠN

 

Hạt sương ngự đỉnh Côn Sơn

Mờ như giọt máu mảnh vườn Lệ Chi

Lưỡi gươm oan nghiệt tru di

Thành cây thông đứng thầm thì giải oan

 

 

RỈ TAI THỊ MẦU

 

Me xanh đâu

Khế xanh đâu

Tội tình bụng dạ Thị Mầu ứa chua

 

Của chua vẫn quét sân chùa

Cơn tình cuống quít bỏ bùa sư non

 

Chỉ vì khao khát mùa con

Hiến dâng tháo dỡ sắt son kiếm chồng

 

Nhận ra rể hão Phú Ông

Thì xin xổ ruột cởi lòng cho nhau

 

Phải tay này 'ấy' Thị Mầu

Chẳng sưng đầu mõ cũng nhàu vú chuông.

 

PHẦN THƯỞNG

 

Người trên ban một cái cười

Xoa đầu chốc lát, xong rồi bảo... đi!

Lĩnh cười chẳng thấy vui gì

Pha vào nước bọt đến khi nhạt lời.

 

Bạn thân thí một nhoáng cười

Vỗ vai nửa vỗ xong rồi... bỏ đi

Nhận cười chẳng ấy, chẳng gì

Gắn ngoài răng cửa, vừa đi vừa cười

 

 

XIN EM ĐỪNG MẶC ÁO DÀY

 

Cho tôi sờ áo một lần

Đêm nay bất chấp tử thần đọc tên

Một lần thôi chẳng vòi thêm

Chạm tay vạt áo cho đêm hoang tàn

 

Đã thành hội chứng yêu khan

Một phen mó áo, vô vàn ngẩn ngơ

Hãy tin một tín đồ thơ

Yêu suông chỉ lẩn mẩn sờ áo thôi

 

Ngón tay ngọng mấy đốt rồi

Chỉ là chín ngón hỏng mười cũng xong

Áo gì cứ mỏng mòng mong

Kiểu này rồi đến phải lòng em thôi

 

Rủi mai hóa cát bụi rồi

Xin em đốt vía cho tôi áo này

Trời ơi! Trong gió heo may

Chiều nhau, đừng mặc áo dày được không?

 

Tay chưa được cỏng còng cong

Câu thơ chỉ dám bay vòng áo em

 

14-3-2009

 

 

ẨN HIỆN

 

 

Công danh muôn thuở bao la

Lặn gần thì nổi

Bơi xa thì chìm

 

Áo cơm như thể cánh chim

Không bắt thì đậu

Săn tìm là bay

 

Tình người như một đám mây

Gặp cơn gió lạ

Nửa ngày là quên

 

Trước ngàn đại thụ tán trên

Thì xin cớm nắng cho bền sắc rêu

Tự nhòa trong bóng xế chiều

Nhường cây vươn lá hứng nhiều nắng mưa...

 

 

RU NHAU

 

Mẹ ru con, vợ ru chồng

Tôi ru cho cặp má hồng ngủ say

Xin ru trên thế gian này

Chẳng ai khổ hạnh yêu chay suốt đời

Tôi ru người – người ru tôi

Ru cho mở mắt một thời mộng du

 

 

HÌNH BÓNG

 

Bóng ta đổ dưới chân ta

Cả đời không bước nổi qua bóng mình

Đèo bòng mãi, bóng vô hình

Bạc đầu mà bóng vô tình vẫn đen

Sinh thời bóng dưới ta trên

Xuôi tay vĩnh viễn bỏ quên bóng người.

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Mùa ru vàng mắt lá thu

Vai mình mình vỗ, mình ru trán mình

 

VỚI NGƯỜI VỪA CƯỚI CHỒNG

 

 

Bao nhiêu là gái thiếu chồng

Một rừng con mắt đàn ông thập thò

Cái hang râm bụt gốc thưa

Đã cần rấp kím lại chưa muốn rào

 

Mấy lần định xé lối vào

Sợ mồm hàng xóm thì thào lại thôi

Hôm xưa thấy kín vườn rồi

Ngại gai níu áo chân tôi đi vòng

 

Từ ngày người ấy cưới chồng

Hình như có bão cãi giông giữa vườn

Giá như tôi bạo mắt hơn

Thì em chẳng ngấm nỗi buồn dậu thưa

 

Vườn còn cớm nắng thèm mưa

Tôi làm sấm sét sao thừa cơn tôi

 

 

 

THUỐC LÀO TRÊN CAO NGUYÊN

 

Uống cà phê hút điếu cày

Nửa vơi ngừoi phố, nửa đầy chân quê

Bàn chân đỏ đất Buôn Mê

Thuốc lào Tiên Lãng lạc về cao nguyên

 

Mưa rừng chưa lạ đã quen

Mình như hạt muối, ngược lên xứ người

Mai ngày khăn gói về xuôi

Thuốc lào ám khói lưng đồi cà phê

 

Lần sau lâu lắm mới về

Quả rừng lại ngất say vê thuốc lào

Đôi quê làng thấp buôn cao

Chuông chùa như đã hòa vào cồng chiêng

 

Cà phê đắng chút tình riêng

Điếu cày nhả khói say nghiêng góc rừng

Chiều buông võng chuỗi Tơ- rưng

Khúc đàn ống điếu cũng cùng họ tre

 

Hút thuốc ngấm, nhấm cà phê

Vụng đem hơi thở ngoài quê lên nguồn

Nhà nông mái úp hoàng hôn

Mây chiều rủ sợi khói luồn gió hoang

 

 

 

TÌNH BẤT CHỢT

 

Đêm nay trời lại đổ mưa

Lửa tình bất chợt cũng vừa mới nhen

Mưa nhoà một bóng người quen

Cũng vừa lấp loáng lóe tên một người

 

Cái người ấy mới biết thôi

Và tình tí tách như lời của mưa

Bao nhiêu nước cũng là thừa

Nếu tình sét đánh còn chưa chớp lòe

 

Mái hiên lạ với góc hè

Hình như nắng đặt để che hai người

Bao nhiêu lộp bộp hạt trời

Bấy nhiêu phách nhạc không lời của đêm

 

Không mưa đâu dễ gặp em

Có mưa mới biết tóc mềm ướp nhau

Trận này biết có cơn sau

Thấm nhau mới hiểu vì sao ấm nồng

 

Giọt trời thúc nứơc dềnh sông

Giọt người xui bão đắm lòng ai hay

Thấy nghiêng cả góc phố này

Điện người giật choáng hay say mưa rào

 

Ngấm mưa mà khát cồn cào

Bốn con mắt lạ thì thào giọng mưa

 

 

 

LỜI TỤC TỬ

 

Em đi tu? Thật vậy sao?
A đi đà phật, thảo nào bưởi chua...

Từ ngày em quét sân chùa

Cau nhà tôi cứ mất mùa liên miên

 

Em ăn mày oản cửa thiền

Tôi thành hành khất, lụy duyên cõi đời

Nam mô Bồ Tát trên giời

Thỉnh chuông ngộ mũ ni người hờn duyên

 

Cổng chùa xin tiểu lỏng then

Kẻ trần tục dễ lẻn lên thăm chùa

Cái gì mà chẳng hư vô

Sao em tìm mõ trốn mùa trầu cau?

 

 

 

SỢI THU TÓC MẸ

 

Tóc mẹ giắt dưới mái gianh

Một vo bối rối cuộn thành ngày xưa

Tóc chen sắc nắng màu mưa

Sớm nay sợi khuyết lại vừa mới rơi

 

Sợi đen năm cũ cũ rồi

Còn phơ phơ lại tơi  mời gió sương

Lang thang tóc lạc gậm giường

Bơ vơ như một đoạn trường đã qua

 

Con gần chạm ngưỡng ông bà

Thương lo mẹ vẫn coi là ngây thơ

Mẹ buồn áo vá năm xưa

Cơm chan nước mắt đến giờ chưa ngon

 

Đã qua ngập suối lở non

Mấy lần dâu bể, mấy mòn mái gianh

Tóc rơi sợi chậm sợi nhanh

Con vơ nhịp rụng bện thành điệu ru

 

À ơi trăng khuyết đừng lu

Mẹ khoan búi gọn sợi thu mùa người

Bà cho cháu mớm tiếng cười

Tóc thưa đừng để ru hời nhịp thưa

 

Còn vài sợi tẩm nắng mưa

Sợi nào đủng đỉnh bay thừa tháng năm…

 

THI KHÚC LẠY VỢ

 

 

Công em hay lảm hay làm

Tội tôi thơ phú nhồm nhoàm rong chơi

Nghêu ngao ca đất ngợi trời

Quên em ca cẩm nửa đời đóng băng

 

Chân đi lục bát loằng ngoằng

Quả tim nhịp trắc nhịp bằng đập suông

Lang thang đau cả mép đường

Yêu chay loang lổ mảng tường phong rêu

 

Thoắt thôi tóc sớm xế chiều

Đuôi con mắt chạm khắc nhiều chân chim

May còn nửa nổi nửa chìm

Đem phần sống sót này tìm về đây

Nửa đời bám gió leo mây

Hôm nay ngồi phệt mặt đầy rong rêu

Mải mê thơ phú cánh diều

Bỏ trâu gặm cụt nắng chiều mồ côi

Quay về tầm mắt em thôi

Tắm trong giọt lệ thương người phù sinh

 

Xin em hết sức lượng tình

Cho tôi tìm lại chính mình hôm qua

Bao nhiêu chữ nghĩa hương hoa

Cũng bay về phía thật thà ngày xưa

 

Lạy em ướt nắng khô mưa

Giận hờn xin đánh tôi thừa một roi

 

***

 

Đọc xong hết giận hết hờn

Mừng vui chắc chắn lên cơn đùng đùng

 

Văn Thùy

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: