Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 11402078

Đang online: 38

» Hỗ Trợ Xuất Bản » Tác Phẩm Xin Hỗ Trợ

TÁC PHẨM GỬI THAM GIA TUYỂN TẬP “XỨ ĐOÀI - THƠ" IV

-- Ngày cập nhật:3/6/2012

Có một dòng sông rất xinh/ Nguồn như từ khúc trữ tình chảy ra/ Nắng trai tráng, gió đàn bà/ Nước thì thăm thẳm như là đang yêu

 

 Tác giả PHƯƠNG THẢO

Sinh năm 1959

Phó Viện trưởng Viện VSATTP

Thành viên Quỹ Hỗ trợ Văn chương & Cuộc sống

 

Ru em mây trắng Ba Vì

 

 

Bạt ngàn trúc xanh lấp loáng

Quanh co mây vờn uốn lượn

Âm u rừng già thấp thoáng

Trắng xoá  mịt mù khói sương...

 

Nõn nà xuân nụ dâng hương

Tơ non lá cành hây hẩy

Sắc màu cựa mình thức dậy

Lung linh đốm nắng rơi đầy

 

 Mờ mờ chìm khuất chân mây

Lãng đãng hương say mộng ảo 

Thấp thoáng bàn tay ai vẫy

Dáng tiên ẩn hiện nơi nao ?

 

Dập dìu trời thấp núi cao

Ngẩn ngơ lưng trời tiên trắng

Hổn hển sương giăng hơi thở

Bồng lai áo lụa thiên thanh…

 

Ru em bồng bềnh mây nắng

Tản Viên non nước xanh xanh

Tiên Sa mặt hồ yên lặng

Núi nghiêng bóng nước trong lành.

                

 

                                                            (Trên đỉnh Ba Vì Xuân 2012)

 

 

 Nơi rừng thiêng mây trắng

 

 

I/

 

Một ngày xuân

Đắm say với mây trắng Ba Vì

Niềm vui vẫy gọi ta

Là những khu rừng già bí ẩn

Xanh ngút ngàn cây lá

Nở trắng hoa…

 

Chon Von

Đường lên Tản Viên xanh

Hồ Tiên Sa soi bóng nước mây trời.

Nơi dăng dăng những mây ngàn bóng nõn

Những búp non

Chồi xuân đang cựa quậy

Căng tròn …

 

Đường lên non

Đến với rừng

Tròn căng bầu ngực đồi

Dáng cao vời ngọn núi

Mờ mờ xa mây bay bay hư ảo

Thung lũng ai gùi

Biển trắng mây rơi?

 

Hoa vải thơm với cánh nhãn rơi đầy

Dâng dâng sức sống mùa xuân chàng trai dang tay vẫy

Vạn vật xanh màu lá, run run những non tơ mới lạ

Hoa cỏ dịu dàng hương thơm ngát cánh tay

Có chút gì say say như mùi vị với nồng nàn ẩm ướt

Khi gió lay cành dâng nhựa lên hăng hắc trong tóc bết tiết xuân

 

Bướm lượn vòng đùa rỡn cùng ong

Quấn quýt khúc ca reo những hớn hở ân cần

Hương tình ái…

 

Uốn lượn quanh co những lùm hoa dại nở

Sắc tím hồng bên trắng nâu rực rỡ

Mơn man khúc xuân thì

Bên ta  mùa xuân đang thì thầm hơi thở

Vẫy gọi

Bước chân đi…

 

II/

 

 

Trong đêm đen

Rừng ngủ dài mỏi mệt sau giấc mơ của mùa đông lạnh giá

Đường lên Đền

Đã bừng dậy một dáng xuân vội vã

Sau những ngày giá rét với mưa dông nắng đổ

Những đớn đau của rừng được cơn mưa gột rửa

Sáng giấc mơ …

 

 

Sau nhọc nhằn của cành khô lá úa

Sau những cái chết vùi của lũ ong bướm với côn trùng

Sau sự huỷ diệt của môi trường

Với  ngàn vạn những thứ mông lung

Với muôn vàn sinh linh tàn héo

Với bao khổ đau và những bão dông

 

Sự hồi sinh

Sự yên bình

Những lung linh

Những gột rửa

Những tâm tình

Đang lột xác bay lên…

 

 

Những lá cây non

Những nhành hoa lạ

Những lảng bảng mây

Những sương trắng xoá

Những giấc mơ đủ đầy

 

Đang nhìn xuân ngất ngây

Đang chuyển mình hối hả

Đang dâng hiến từng ngày

Đang đớn đau vật vã

Trong cõi đời tái sinh…

 

III/

 

 

Chúng ta những người bạn hiền tay nắm tay

Cùng mong đợi những niềm vui mới

Những đam mê bỏng cháy

Những mơ ước trong đời

Những khao khát

Đầy vơi..

 

Thi nhân

Tìm giá trị và ý nghĩa cuộc đời qua dằng dặc những tháng ngày

Nỗi khổ đau vất vả

Và những trầm luân

Trong ta bao khát vọng

Miền văn chương và mạch nguồn thi ca tuôn chảy

Cất cánh bay…

 

Ta đến với nhau những giấc mơ bay bổng

Khát vọng trào dâng xây ước mơ hạnh phúc cho đời

Gieo hạt mầm vàng trên cánh đồng  vời vợi

Bên người

Ngan ngát những mùa vàng thơ rơi…

 

Dẫu cho những khoảng cách của không gian

Bao tâm hồn thấy gần gũi nhau hơn

Dẫu cho những cách xa của mái tóc trắng màu thời gian

Không ngăn nổi những trái tim nhiệt huyết

Dâng tràn…

 

IV/

 

Em bâng khuâng lưng núi

Anh giang tay lưng đèo

Mây lượn vòm tay áo

Nắng nhảy nhót trong veo

Khát khao những mùa về

Xuân vội vã đi theo …

 

Nơi rừng già nở hoa

Cây mùa xuân vẫy gọi

Ba Vì, Tản Viên xanh, mây bốn mùa quấn quýt hiền hoà

Hồ Tiên Sa nơi khởi đầu cho ước mơ mong đợi

Bồng bềnh tóc mây bay soi bóng

Những nàng tiên mong manh xiêm áo cuốn lưng trời

Đắm say trông ngóng

Nơi rạng rỡ những nụ cười và ánh mắt

Long lanh…

 

Mùa thi ca

Trong vắt mặt hồ xanh

Núi Tản Viên

Vươn mình vững chãi

Nghiêng nghiêng in bóng nước yên lành

Nơi cuối trời  có những nàng mây trắng

Vờn quanh…

 

 

 

 

Làng Chùa một ngày xuân.

 

                                       

Em về thăm

Nơi có dòng sông Đáy

Dải lụa mềm uốn lượn

Bến trăng…

 

Ngày xuân

Đường về làng

Cỏ nở sáng bờ đê

Thơ chao lượn chú bướm vàng mải miết

Say mê.

 

Cánh đồng quê

Phấp phới tơ non

Lúa xuân dậy thì dịu dàng hây hẩy

Đong đưa mái tóc xanh

Tay vẫy…

 

Hoa cỏ may reo cười thấp thoáng

Vội vàng đuổi theo những gót chân rơi

Rộn ràng

Mưa bay bay

Khách thơ lãng đãng say…

 

Làng Chùa

Câu thơ nở bung nỗi nhọc nhằn mộc mạc

Găm dày hoa cỏ may xao xác

Ngày mùa

Thơm ngát rạ non…

 

Sắc nhọn

Câu chữ ngồn ngộn thơm nồng nâu  mùi đất

Như hạt mầm

Lột xác

Bay lên

 

Quê hương

Nơi những người nông dân

Hồn nhiên nụ cười, giản dị bước chân

Ấm nồng hơi thở

Xoa tay tiếp khách, nhạc réo điếu cày

 

Soải cánh nằm hong gió ngắm mây

Đàn vịt trắng

Béo tròn

Hây hây

Soi gương mặt nước hồ xanh màu hoang hoải

 

Đơn sơ đường làng,

Ngút ngàn bờ bãi

Đượm đà hương thơm hạt lúa củ khoai

Gọi ai về lễ mừng nhận giải

Mê say

 

Làng thơ

Bình dị một vùng quê

Nhịp điệu ngấm trong từng mạch nguồn nơi đồng thở

Châu thổ ai xuân về ẩm ướt

Mang hồn thơ bốn phương ta tìm lại giấc mơ …

 

Ươm trồng những câu thơ

Gieo hạt

Mùa ngũ cốc

Trên cánh đồng người

Bát ngát

 

Từng hạt/ Thơ rơi…

PHƯƠNG THẢO

 

 

 

Tác giả Phan Quế tên thật là Phan Văn Quế

 Sinh ngày 14/12/1945 tại xã Hữu Bằng, huyện Thạch Thất, thành phố Hà Nội.

Tốt nghiệp Khoa Văn Sử, Trường Sư phạm 10+2 Thái Bình (1964-1966);

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (1996);

 

 

Quê Đoài

 

Quê mình đằm đặm sỏi ong

Núi nghiêng một dải, trời trong một miền

Sắn đồi có lửa làm duyên

Suối sâu có thác thả niềm khát khao

Mây thì trắng, áo thì nâu

Đường lên non Tản lối vào gái trai

Một chiều mằn mặn duyên ai

Bàng xanh phố Nghệ ngả dài ngõ xưa

Quê mình sông Cái tằm tơ

Nủa Chợ canh cửi, Nủa Bừa cày sâu

Dù đi đâu cứ gặp nhau

Là nâng vạt nhớ nói câu non Đoài

Quê mình nằng nặng hai vai

Thương nhau trời rộng sông dài càng thương

Sỏi ong mà hoá mật đường

Yêu quê hương giữa quê hương một người...

 

                  

 

 

Chúng sinh

 

Cứ tìm trong ta có tôi

Trong yêu có ghét trong người có nhau

Bây giờ sẽ có mai sau

Mai sau có giữa thẳm sâu ngọn nguồn

Có trong vui có trong buồn

Với trăm năm có dại khôn một đời

Chỉ mong,  mong một chút thôi

Còn trên mặt đất đôi lời cỏ xanh

Chúng sinh lấy ước làm lành

Lấy mơ làm bạn để thành khát khao

Một đời bấc lụi dầu hao

Thoảng thôi cái cuộc chiêm bao kiếp người

Kẻ xuống đất, đứa lên trời

Cũng là cát bụi ở nơi mình nằm…

 

Nào ai buôn chục bán trăm

Vơi đầy xin một vầng rằm nghĩa nhân!

 

Cầm lòng

 

Cầm lòng câu hát dở dang

Bến đò ngang, bến đò ngang giã từ

Người về ôm lấy riêng tư

Thẳm thăm tăm cá hừ hư đoạn trường

Cầm lòng giữ lấy câu thương

Buộc vào dải yếm vô thường rủi may

Biết cầm tay để chia tay

Mà sao sóng dữ đò đầy vẫn đi

Một đời bao cuộc chia li

Bao duyên nợ với câu thề trói nhau

Chứa chan sợi tóc trên đầu

Chảy xuôi tận mãi đẩu đâu vẫn chờ

Cầm lòng trong cõi bơ vơ

Ríu ran này chút tằm tơ quê mùa

Chẳng yêu sao dám đạo bùa

Thì đành mượn áo nhà chùa mà tu

Cầm lòng nắng nhạt trăng lu

Rồi đan lấy lưới mà tù tình nhân!

 

Cái ngõ à ơ...

 

Ngọt ngào con uống dân ca

Từ câu lục bát mượt mà mẹ ru

Mềm mềm là lụa là tơ

Trong veo nước mạch, xanh lơ da trời

Mênh mông tận tít mù khơi

Sóng yêu biển đến trọn đời tiếng reo

Mảnh mai một sớm chim kêu

Ríu ran tiếng trẻ những chiều ổ rơm

Hoa huệ trắng, hương sen thơm

Đồng xanh hai vụ khói cơm thợ cày

Con thuyền với cánh buồm bay

Nẻo đường làng xóm ngày ngày gặp nhau

Cánh cò trắng tấm áo nâu

Trời cao trên đầu đất mật dưới chân

Bốn mùa là bốn mùa xuân

Lá ơi cây có mất phần xanh đâu

Người sinh tiếng khóc bắt đầu

Cũng sơ sinh tiếng đàn bầu mẹ rung

Sữa tươi con uống đôi dòng

Âm âm môi mẹ bế bồng tuổi thơ

Lớn từ cái ngõ à ơ

Để yêu yêu đến ngẩn ngơ cả đời...

 

 

 

 

Bến Hương

 

Ước gì có cánh chim bay

Để đem nỗi nhớ ken dầy không gian

Để buồn theo nỗi đa mang

Để thương như thể người đang đợi mình

Có một dòng sông rất xinh

Nguồn như từ khúc trữ tình chảy ra

Nắng trai tráng, gió đàn bà

Nước thì thăm thẳm như là đang yêu

Lên đồi mắt gặp thông reo

Xuống sông gặp mảnh trăng treo ngang đò

Thả neo ai đã hẹn hò

Mà thương nỗi bạn mà lo nỗi mình

Dở dang áo mão cung đình

Để cho năm tháng lênh đênh phận người

Chỉ một lần qua Huế thôi

Mà sao thương thế nụ cười người dưng

Còn câu ca nữa, xin đừng

Nhè nhẹ thôi mỗi lần dừng bến Hương!

 

Phan Quế


 

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: