Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 15236123

Đang online: 80

Không tìm thấy tin tức bạn yêu cầu!

KHÚC RU NƠI LƯNG NÚI CỦA PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO

-- Ngày cập nhật:28/9/2012

Đây là tập thơ thứ tư của Phương Thảo. Tập thơ gồm 54 bài với nội dung và phong cách đa dạng xin được giới thiệu cùng bạn đọc.

KHÚC RU NƠI LƯNG NÚI CỦA PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO

 


TRÒN KHUYẾT


Đêm trăng vời vợi
Mỏng tang ánh vàng
Mắt trăng đau đáu
Ngọn nguồn nhân gian

Đêm thanh viên mãn
Tròn trịa trăng rằm
Nhớ ngày trăng khuyết
Hao gầy tháng năm.

Một kiếp trăng rằm
Một đời trăng khuyết
Mọng dầy tháng năm
Xác xơ nào biết?

Ru đêm mật ngọt
Tròn căng giữa trời
Thương về trăng khuyết
Mỏng cong kiếp người.

 

 

ĐÊM HÀ NỘI TRONG TA


Hà Nội trong anh
Tiếng bước chân dịu dàng trên từng con phố nhỏ

Hà Nội trong em
Những vần thơ tươi xanh ta viết hoài không cũ

Lắng nghe em
Chiếc lá khô rơi vào thu thật khẽ
Vẽ vào màn đêm một nét môi mềm

Lắng nghe anh
Những mái ngói thâm nâu trầm ngâm giấc phố
Gót trần phong sương…

Đêm cuộn mình
Nhè nhẹ trôi trong tiếng sóng triền miên
Rì rào ngoài xa kia sông Hồng đang hát khúc ca ru
Dưới chân đê dáng mẹ dịu hiền…

Thoảng đâu đây hoa sữa
Mái tóc đêm
Chảy xanh ngát bờ vai Hà Nội…

Từng giọt đêm tan chảy
Rót mê đắm ngọt ngào bản tình ca không tên…


Hà Nội, 2010

 

 

ĐỒI TRĂNG


Đồi trăng tròn trịa
Sức sống dâng trào
Đêm về trăng sáng
Rì rào thanh cao.

Đồi trăng lao xao
Thì thầm đón gió
Biết tự khi nào
Trăng non bỡ ngỡ.

Đồi trăng giấc mơ
Ngọt ngào hơi thở
Xuân qua hè chờ
Thu về đông nhớ.

Đồi trăng mong nhớ
Mạch nguồn khát khao
Dâng đời nhựa sống
Trăng tròn lên cao.

Đồi trăng kiếp người
Soi từng thế phận!

 

 

BIỂN VẮNG


Chiều thu nắng em tìm về với sóng
Biển Vũng Tầu xanh thẫm bóng em
Ngày tháng Mười gió chiều xao động
Bãi Trước xanh và Bãi Sau êm.

Biển hào phóng dâng trào con sóng
Nắng thu vàng nhuộm thắm da em
Gió nói gì trước mênh mông biển rộng
Để cát buồn cuốn theo nỗi lặng im?

Ở tít xa đầu kia anh có biết
Bãi đá đen chờ đợi thẫm rêu phong
Gió Vũng Tầu vẫn cuốn đi mải miết
Để sóng xô ngàn con sóng trong lòng?

Cuối trời kia mây trắng vẫn bồng bềnh
Biển vẫn xanh nghiêng trong chiều nắng
Câu thơ trôi theo sóng biển lênh đênh
Giấc mơ em biết khi nào bằng lặng?


Vũng Tầu, 10/2011

 

 

BÍ MẬT CỦA ĐÊM

I.

Đêm trăng lấp loáng muôn ánh vàng, biển Nha Trang rì rào sóng vỗ.
Ánh mắt đêm mơ màng theo tiếng ru thì thầm của biển.
Kìa những ngọn gió là muôn ngàn bước chân rong ruổi những chú ngựa bất kham vẫn hoang tàn rượt đuổi trên cánh đồng sa mạc trăng vàng.
Muôn ngàn mảnh trăng xinh đớn đau vỡ vụn, nhấp nhô theo con sóng.
Gió vẫn không nao núng và càng phấn khích hơn khi chứng kiến những đau đớn tột cùng
Những mảnh trăng đang càng trở nên vỡ vụn hơn trên biển với ngàn vạn ánh vàng vô tội.
Kìa những mảnh trăng rơi đang vỡ nát bên đời...


II. 
Anh có nghe chăng hơi thở biển dâng, chúng hát ca hay than thở những điệp khúc vẫn ngân reo muôn thuở?
Biển đang căng phồng vầng ngực đen vạm vỡ trong ánh trăng với bóng đêm những dạn dày, nham nhở
Biển muôn đời mang đầy những mặn mòi khát vọng, vẫn mạnh mẽ, cồn cào sóng vỗ, đôi lúc lại dịu dàng, khi bí hiểm, mênh mông.
Có những phút bão dông biển trở nên ngờ nghệch, chẳng còn chút khôn ngoan vì những phút cuồng điên.
Biển oằn mình thét gào những cơn sóng triền miên. Hả hê tung vào đêm những ngọn sóng dâng bọt cao trắng xoá....
Phút bình yên biển cả rất dịu hiền, ngọn sóng mềm liếm bàn chân lặng lẽ, rơi trên cát tiếng chân ai nhè nhẹ, nghe rì rào hơi thở đợt sóng êm.
Nước biển cứ trong xanh vời vợi, Nha Trang mộng mơ cát trắng, nắng vàng, soi bóng trời và sóng biếc trăng em
Biển giang rộng tay êm đềm, mê say ôm cả vầng trăng đang khuyết.
Những cơn sóng ngất ngây, bát ngát đêm say cởi tung vồng ngực.


III. 
Đêm vẫn khát khao bỏng cháy, đong yêu thương để thắp sáng hạnh phúc mỗi ngày.
Trăng bươn chải cuộc đời gió mây, gom nhặt yêu thương với đau khổ mỗi ngày, dâng cho đời chút lấp lánh vàng.
Trăng khắc khoải từng nỗi đau hao khuyết, dặt dìu soi nỗi niềm vào lòng biển mênh mang.
Trăng hoang dại những đêm rằm viên mãn
Soi vòm trời lại cúi xuống, nhìn gương mặt chính mình - vầng trăng đáy biển.
Biển ôm trăng tận cõi mênh mông, mắt vẫn ngước lên vầng trăng mê mải ngóng trông.
Hơi ấm biển với mặn mòi hương muối, làm mềm lòng từng bóng trăng hoang hoải, ướp xanh một tình buồn cỏ dại...
Chỉ có đêm giang đôi cánh tay dài, cứ im lặng đem nỗi buồn cất giấu.

IV.
Đêm Nha Trang
Anh có thấy vầng trăng vẫn một mình hoang hoải đâu đây?
Buông xõa tóc đêm trên thăm thẳm biển khơi. Tóc trăng có phủ thẫm bóng bờ vai nhân gian?
Một mình im lặng lắng nghe khúc nhạc buồn khi sóng biển cứ mải miết dâng. Và những ngọn gió hoang như đang chầm chậm lại.
Chúng ngơ ngác nhìn nhau, có gì giống như nỗi bùi ngùi pha một chút thương đau
Những ánh trăng ngày rằm cô đơn đang vỡ vụn, lấp loáng, rơi rơi và dội về thẳm sâu nơi lòng biển...
Cuốn theo mênh mang giọt nước mắt của đêm...

Đêm ngọt ngào nhìn trăng và biển, nơi bóng tối và ánh sáng giao hoà, qua cặp mắt màn đêm đẫm lệ vẫn cô đơn lặng lẽ dịu hiền.
Văng vẳng ngân lên lời biển thì thầm và bí mật của đêm...


Nha Trang, 2009

 

 

KHÚC RU NƠI LƯNG NÚI

I.
Sa Pa
Chiều nghiêng xoã tóc mây
Bồng bềnh tiên nữ khoe xiêm trắng lưng trời
Gió rượt đuổi theo từng tia nắng cuối
Chiều chơi vơi.
Núi chơi vơi...

Suối tóc trời nhuộm thêm sắc tím
Giấc mơ non cao như thẫm xanh thêm màu hư ảo
Con đường xa
Gần lại
Bóng Sa Pa
Thấp thoáng ẩn hiện rặng thông già
Sẫm màu thời gian
Vi vu reo nỗi niềm vào trầm mặc bản nhạc cùng năm tháng


II. 
Nơi giấc mơ có thật
Pha màu trời vào sắc xanh của rừng
Nhuộm hư ảo những giấc mơ bồng bềnh với mây bay trắng xoá
Gói chút lơ mơ trong hương rượu Sán Lùng
Ngỡ cái lạnh đêm đông
Bên ngô nương lửa hồng...

Những cô gái Mông
Vẽ vào chiều muộn màu váy thêu thổ cẩm
Lấp loáng vòng bạc trắng
Sáng lên ánh chiều tà sắc tím trên những cặp má hồng
Bên chiếc gùi cong cong...

Phố núi xinh xinh
Thời gian cứ trầm ngâm cùng tháp cao bên Nhà Thờ Đá


Đứng lặng ngắm mây bồng nhuộm ráng đỏ Sa Pa
Nơi đất trời giao hoan đến lạ
Bãi Đá Đen, Cổng Trời
Lãng đãng sương rơi…

Mây núi bồi hồi
Tình yêu thuở hồng hoang quấn quýt
Những con đường dốc ngược
Dẫu nhọc nhằn vẫn nồng nàn những mê đắm không thôi
Muôn sắc hoa
Đua sắc dưới nắng trời
Chim ca…

Những chàng trai Mông kỳ lạ
Ngọt ngào điệu khèn lá
Vi vút lời non xanh gọi mời ai về ngắm đỉnh Phan Xi Păng
Rắn rỏi thêm những chú ngựa rừng
Xuống chợ rồi về bản
Say vắt vẻo
Nằm ngang…

Những phụ nữ ngồi thêu
Chiếc mũ xinh trên tay che giọt nắng cuối chiều le lói
Dệt xanh trời những ước mơ thổ cẩm
Bao hoa văn đua nở trên tà áo, trên khăn
Giấc mơ bay theo những ngón tay sần sùi gân guốc
Xanh xanh ruộng bậc thang
Trập trùng...

Trong trẻo thơ ngây
Những bé con đen nhẻm
Như đàn sẻ nâu tóc xù ướt bết mồ hôi
Theo mẹ đi bán hàng lưu niệm
Mắt em long lanh cười
Cặp má hồng chín đỏ
Trái đào hồn nhiên ơi…


III. 
Màn đêm rơi
Ánh đèn chạng vạng
Bàng bạc màn sương phủ trắng nỗi niềm
Hơi lạnh thấm trong vòng tay âu yếm
Ủ ấm những tình yêu
Nhấp nháy với sao trời
Muôn nghìn con mắt sáng phiêu diêu...

Đêm hồn nhiên nở dại bông hoa rừng
Những em gái Mông
Mắt long lanh, leng keng vòng bạc sáng cổ tay
Má chín đỏ tơ non hây hẩy
Theo điệu hát say say
Từng bước chân nhún nhảy nhà sàn

Tiếng sáo gọi bạn tình ngân xa vọng rung rinh vách đá
Em ngọt ngào khúc hát ru lưng núi
Từng giọt đêm lạnh rơi rơi tan chảy
Lời trong veo con suối
Róc rách reo từ vút cao ngọn núi
Bản nhạc nào
Say đắm, bùi ngùi
Hơi ấm dập dìu tay đan lượn trong mây..

IV. 
Bóng đêm xuống gần hơn
Sương bảng lảng
Quấn quýt những nụ hôn
Gió thảng thốt vuốt ve trên đôi cánh tay mềm
Khúc hát ru mang hương vị của đêm có hơi thở trập trùng cây lá
Mênh mông ngút ngàn rặng núi xanh rất lạ

Đêm mỏng tang như cánh bướm bồn chồn
Những phiêu du dịu ngọt
Nao nức cả chồi non

Lắng nghe
Tiếng côn trùng
Rỉ rả
Bóng trăng rơi
Lấp loáng nơi lưng trời
Ánh vàng lung linh chảy tràn bóng lá
Hương đêm say là lạ
Có giấc mơ phiêu lãng
Cho tay ta níu vịn chín tầng mây…

Giấc mơ đầy hoa tím nở bừng những ban mai
Đánh thức tiếng chim rừng lảnh lót
Bướm bay vòng
Tiếng ong ru mật ngọt
Thơm phức câu thơ
Tiếng sáo Chợ Tình
Réo rắt đợi chờ…

V. 
Kìa mặt trời
Mơn man ngọn gió hè đánh thức
Thổi bay cặp mắt đêm đậu ngập ngừng trên nhánh lá ngày qua
Hoang hoải nỗi đắm say
Đêm đã nở bung cánh hoa rừng trên nồng nàn núi lạ
Cho ngày mới bắt đầu vội vã
Mây trắng hơn và núi cũng thấp hơn…

Bao loài hoa
Thược Dược, Lay Dơn lại rung rinh Bất Tử
Nở sáng loà
Muôn nụ hồng ngậm sương mai tinh khiết
Tím biếc cơn mơ đêm bừng nở
Những khao khát vỡ oà
Thăng hoa…

Trời trong vắt kề bên
Nắng sóng sánh rắc vàng
Ngọn gió hoang khát khao thổi mãi trên xanh trời cao vút
Giấu tận nơi lồng ngực
Nỗi thao thức mê say
Lời réo rắt khúc hát ru lưng núi
Gọi ngày …

VI.
Ta lại mơ
Về núi xanh và cao nguyên đầy gió
Nơi đất trời gặp nhau mê say từng hơi thở
Những mùa vui còn tha thiết nồng nàn
Cho vạn vật với cỏ cây, hoa lá
Ngát tươi mãi xuân thì niềm vui những chứa chan
Núi cứ xanh, mây cứ trắng và nắng mãi cứ vàng
Chỉ có trăng bàng bạc thời gian…



Mơ giọt nồng tan chảy mong manh
Vạt hoa rừng đẫm sương đêm biết khi nào tàn lụi
Chênh vênh nơi lưng núi
Khúc hát ru
Em ngọt ngào
Quả chín mọng
Trời sao...

Giấc mơ mãi xanh
Nơi có ngọn gió hoang cuốn đám mây rong ruổi đêm hè
Đuổi theo mãi ngàn vì sao lấp lánh
Cùng mận đào những đam mê chín đỏ
Trong lành
Nức hương thơ
Gói bồng bềnh trong mây nõn đợi chờ
Anh
Sa Pa...

Sa Pa, 2009

 

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: