Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 11401606

Đang online: 39

» Hỗ Trợ Xuất Bản » Tác Phẩm Xin Hỗ Trợ

Viên dạ minh châu

-- Ngày cập nhật:17/5/2013

Tác phẩm “Viên Dạ Minh Châu” gần 500 trang, viết về nhà chỉ huy tình báo, Trung tướng Trần Quốc Hương

  

                             Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

 

                                      Độc lập Tự do Hạnh phúc

 

                                                       

 

                                                Đơn đề nghị

 

 

 

          Kính gửi Ban liên lạc Quĩ hỗ trợ Văn chương & Cuộc sống.

 

          Tôi là Chu Thị Phương Lan, hội viện Hội Văn học - Nghệ thuật Hà Nam.

 

Tôi vừa hoàn thành bản thảo tác phẩm “Viên Dạ Minh Châu” gần 500 trang, viết về nhà chỉ huy tình báo Trần Quốc Hương, đã xin giấy phép của Nhà xuất bản Thời Đại. Song do điều kiện kinh phí hạn hẹp với mức lương hưu tối thiểu nên việc in ấn tác phẩm gặp khó khăn. Tôi làm đơn này kính đề nghị Ban liên lạc Quĩ xét, hỗ trợ cho tôi một phần kinh phí, giúp tôi có điều kiện xuất bản tác phẩm này.

 

          Được như vậy tôi xin chân thành cảm ơn.

 

                                                Hà Nam ngày 15- 4- 2013

 

                                                              Người làm đơn

 

                                                        Chu Thị Phương Lan

 

                                                           ĐT: 01655231619

 

 

 

Viên dạ minh châu

(truyện tình báo)

Đề cương

 

          Tác phẩm gồm bảy phần, 33 chương:

          - Phần 1: Quê hương, tuổi thơ, những năm tháng đầu tiên trên con đường Cách mạng. Đi Hà Nội học trường Tây và hoạt động Cách mạng, bị bắt vào tù ở Hoả Lò.

          - Phần 2: Ra tù, hoạt động tiếp. Xây dựng An toàn khu cho Trung ương Đảng, giúp việc đồng chí Tổng Bí thư Trường Chinh. Chuyển ngạch, Bác Hồ đặt tên và giao nhiệm vụ mới - trinh sát vũ trang, tiền thân của ngành tình báo Việt Nam. Tìm người đưa vào Nam hoạt động tình báo.

          - Phần 3: Ông Trần Quốc Hương vào Nam lần thứ nhất, tiếp nhận, chỉ huy các mạng lưới tình báo chiến lược. Bị bắt tù đày sáu năm biệt giam trong phòng tối.

          - Phần 4: Ra tù, về Bắc, nhận nhiệm vụ Cục trưởng cục kỹ thuật, Bộ Công an, chỉ huy mạng lưới tình báo kỹ thuật- Bộ Công an.

          - Phần 5: Ông Trần Quốc Hương vào Nam lần thứ hai- tiếp tục phát triển, chỉ huy các mạng lưới tình báo chiến lược. Xây dựng, chỉ huy Cụm tình báo chính trị A10 gồm mười mạng.

          - Phần 6: Sau giải phóng miền Nam- ông Trần Quốc Hương (Mười Hương) là một cán bộ lãnh đạo cấp cao của Đảng, năng động, nhiệt tình, không ngừng nghỉ. Đến nay- Trung tướng Trần Quốc Hương, Bí thư Trung ương Đảng vẫn “chưa hưu”, ông vẫn đóng góp những ý kiến quí báu về công tác xây dựng Đảng trong tiến trình đổi mới và hội nhập.

          - Phần 7: Vĩ thanh - Ông Trần Quốc Hương giữa đời thường.

 Tác giả: Chu Thị Phương Lan

Hội viên Hội Văn học- Nghệ thuật Hà Nam

Số nhà 21, đường Nguyễn Viết Xuân

TP. Phủ Lý, T. Hà Nam

ĐT: 01655231619

 

 

 

Trích Chương 1.

 

 

          … Còn nhớ buổi tối hôm ấy khi đã học bài xong, Ban ngước lên nhìn thày giáo lòng tràn đầy ngưỡng mộ, rồi cậu nói ra không một chút ngập ngừng:

- Thưa thày, em muốn thày cho em đi làm Cách mạng!

          - Thì, từ hơn một năm nay, em đã cùng anh đi làm Cách mạng rồi! Thày giáo không ngạc nhiên mà bình thản nói với Ban.

          - Hơn một năm nay em đã làm Cách mạng? Ban tròn mắt ngạc nhiên. Không! Em mới dạy người ta học chữ, và nói những gì em nghe được từ thày. Nhưng, em muốn được đi làm thật sự, một việc gì cụ thể như thiếu niên Liên xô trong các cuốn sách mà em đã đọc. Ban thoáng liên tưởng đến những nhân vật thiếu niên anh dũng đã đăng trong sách báo. Ban mạnh dạn nói với thày cho đi thoát ly, làm việc như người lớn.

          - Nhưng đi xa nhà, làm những việc cụ thể như em nói thì vô cùng nguy hiểm. Nhỡ ra …bị bắt thì sao?

          - Thì, như thày ấy, vào tù rồi lại ra và đi làm tiếp, có sao đâu.

          - Nếu... nhỡ như Ôlếchgích thì sao(1)? Chúng chẳng đã đem vào rừng xử bắn khi cậu chưa đủ tuổi là gì?

          - Kìa! Thày lại doạ em rồi. Có gì đâu. Bình thản. Giống như Phuxích(2) trong nhà tù chờ ngày đi treo cổ, ông vẫn viết lên bản hùng ca Cách mạng!  Em thấy ông không hề run sợ.

          - Nhưng mà em còn bé.

Lúc ấy Ban đã vụt đứng lên rồi nói hùng hồn:

- Không! Em đang lớn. Cứ đi làm rồi em sẽ lớn lên, nhất định là như thế.

- Tuổi nhỏ làm việc nhỏ. Ngay cả khi mùa hè có dịp về quê, đi sinh hoạt thiếu nhi cùng các bạn, kể lại những hoạt động của thiếu nhi trên tỉnh, rồi dạy hát, rồi nói chuyện về những hiểu biết của em cho các bạn nghe. Đấy chính là hình thức tuyên truyền Cách mạng.

- Làm Cách mạng như thế thì đơn giản quá! Em muốn được làm như người lớn, những việc làm độc lập hẳn hoi. Em muốn đi thoát ly như con chim đã đủ lông đủ cánh, tung bay, không muốn như con chim ra ràng cứ đứng ở cửa chuồng, non nớt.

- Em nói về Phuxích cứ như người lớn ấy. Vậy xa nhà em có nhớ thầy u và có chịu đựng gian khổ được không? Thày giáo đã đánh trúng vào tâm lý, một đứa con chưa từng xa mẹ ngày nào.

- Nhớ thì em rất nhớ, bởi u thương em lắm. Còn gian khổ thì em chẳng sợ, rồi sẽ quen thôi. Thày cho em đi thoát ly, thày nhé.

Ban đã năn nỉ thày như thế. Rồi cha đi qua thấy hai thày trò chưa ngủ nên cha đã rẽ vào. Thày giáo nói Ban chê thày hết chữ nên muốn được đi xa. Rất may là ông cụ đã hiểu được ý định của con trai nên cụ nói với thày giáo Luống:

- Gái thập tam, nam thập lục. Năm nay em nó mười lăm tuổi, cũng có nghĩa là đang thành người lớn. Vậy thày có thể cho em đi học ở đâu xa tôi cũng cho đi. Làm trai có chí là tốt lắm. Nếu chỉ quẩn quanh ở nhà mới thật đáng buồn.

------------

 (1)- Nhân vật trong tác phẩm “Con tôi” của một bà mẹ Nga, một thiếu niên đi hoạt động đã bị địch bắt và thủ tiêu ở trong rừng khi mới mười bảy tuổi.

(2)- Tác phẩm “Viết dưới giá treo cổ” của Phuxích, ông viết trong nhà tù khi chờ đợi ngày đưa đi treo cổ.

Xin thưa thật với thày- tôi mời thày về dạy các em cũng là chọn mặt gửi vàng rồi đấy ạ. Tôi đã bị mất thằng anh cả, vẫn còn hai anh nó ở nhà, vừa quán xuyến công việc làm ăn vừa trông nom cha mẹ cũng là được lắm rồi. Còn  hai cậu út, tôi xin gửi thày cho chúng theo Cách mạng, liệu làm được gì thày cứ bảo các em. Tôi không dám giữ chân chúng nó. Nghe cha nói, Ban mừng quá reo lên:

- Thế là thầy đã đồng ý cho con đi thoát ly rồi nhé. Bây giờ chỉ còn chờ quyết định của thày giáo nữa thôi. Em xin chờ mệnh lệnh.

Ban rất vui khi thấy cha khuyến khích, và nhờ thày giáo giao nhiệm vụ cho mình. Cậu hồi hộp đợi chờ. Người cha hạ giọng: “ Nhưng thưa thày, nếu có cho các em đi xa phải nói là đi học, để bà ấy nhà tôi khỏi lo lắng cho con, và mọi người cũng không để ý. Thời buổi này chẳng phải việc gì cũng có thể nói ra. Nhiều người làm Cách mạng bị chúng nó sục tìm dữ lắm”. Cha đúng là một người thận trọng. Lúc ấy thày giáo Luống cất giọng trầm trầm nói:

- Thưa vâng! Được bác và gia đình che chở, cháu đã an toàn trong vỏ “dạy học tư”. Tới đây cháu sẽ bố trí cho em Ban đi học trên Hà nội. Lên đấy, cũng có nhiều bạn cùng tuổi như em, các em sẽ học nhau mà khôn lớn, và tất nhiên các em vẫn được đi học hàng ngày.   

- Trời! Hai người thày của con! Con xin lạy hai thày một lạy! Con thật sự cảm ơn. Nói rồi Ban quì sụp cúi đầu vái lạy, trong lòng Ban bỗng trào dâng một niềm vui khôn xiết, tưởng như chặng đường phía trước đã mở ra. Lúc ấy, thày giáo Luống cũng vô cùng xúc động. Thày đã nắm tay đỡ Ban đứng dậy, như nắm tay dẫn dắt cậu học sinh vững bước vào đời, và thày nói một câu đáng nhớ:

- Em đúng là con nhà nho nhã. Thưa bác, bác đã tặng cho Cách mạng một người con hiếu lễ.

 

Trích chương 33.

 

Một đời nhìn lại, chín mươi năm chưa phải là dài, nhưng đã nếm đủ đắng cay, ngọt bùi, chua chát. Hạnh phúc lứa đôi dành dụm, chắt chiu, gom từng chút cũng chỉ như đãi vàng trong biển lớn. Một đời dâng hiến chí làm trai. Bù lại, ông có được hạnh phúc lớn lao của một bác cá kình. Có những lúc băng băng đạp sóng. Có lúc lặn sâu dưới đáy đại dương. Sự hy sinh thầm lặng phù hợp với bản tính của ông không màng danh vọng.

          Khi Trần Ngọc Ban lo toan cho các đại biểu đi dự Đại hội ở Tân Trào, còn mình được cử ở lại giúp cán bộ lãnh đạo của Hà Nội “giữ sân nhà”, nhưng nhớ là “đừng có tham gia vào chức vụ lãnh đạo của thành phố, bởi Ban là cán bộ của Trung ương”. Thường vụ Trung ương đã nhắc Ban như thế.

          Lần thứ nhất Trần Quốc Hương vào Nam, quan điểm của thường vụ Trung ương chỉ đạo: “Miền Nam xin Hương vào trong ấy, nhưng trước khi đi, Trung ương không phong chức sắc gì. Vào trong ấy Hương cũng đừng tham gia lãnh đạo, chỉ truyền đạt tinh thần nghị quyết của Trung ương, có thể sau sáu tháng rồi ra”. Trần Quốc Hương vui vẻ lên đường, rồi ở lại trong Nam mười năm “biệt tích”, trong đó có sáu năm nơi phòng tối nhà lao. Đến lúc trở về, cuộc hôn nhân đầu đời tan vỡ! Phải chăng, chất pha lê trong sáng nhưng mỏng manh, nên thiên tiểu thuyết đậm chất Anh hùng ca, hừng hực lửa nhiệt tình Cách mạng của chàng trai trẻ luôn bên cạnh đồng chí Tổng Bí thư và Ban Thường vụ Trung ương với một nữ tự vệ Thành Hoàng Diệu diễm lệ mà ngoan cường, dũng cảm. Thiên diễm tình này có đủ chất lãng mạn, mê say để đi vào khúc tráng ca hay một thiên tình sử, bởi cuộc kháng chiến hào hùng trong suốt chín năm đã gắn kết đôi trai tài, gái sắc trở thành cặp uyên ương.

          Hai “hoàng tử” và một “nàng công chúa” ra đời trong hạnh phúc ngọt ngào, say đắm. Ai bảo tổ ấm này không bền đẹp, nên thơ! Nếu không có giặc ngoại xâm giày xéo! Nếu giặc ngoại xâm cùng lũ bán nước buôn nòi không phá vỡ Hiệp Định Genèves thì chỉ hai năm, sau hai năm xa cách lại trở về, chắc chắn tổ ấm vẫn bền lâu, hạnh phúc. Trần Quốc Hương đã không phải vào tù trong thăm thẳm nhớ thương về đất Bắc vời xa. Khi ấy, người vợ dấu yêu trên bước đường trưởng thành sẽ cảm thấy dạt dào hạnh phúc, nếu sau hai năm anh được trở về. Nơi phòng tối nhà lao, anh tưởng tượng đến giây phút trở về trong vòng tay êm ái của vợ hiền, được bù đắp hạnh phúc bên những đứa con thơ yêu dấu. Cuộc sống đời thường ấy thời bình ai chẳng có. Vậy mà, trong cuộc chiến tranh chia cắt mấy mươi năm, chỉ khát khao thôi cũng đã là xa xỉ. Trái hạnh phúc ngọt lành vời vợi ở trên cao! Và, lý tưởng Cách mạng còn cao hơn nhiều lắm! Vậy nên, có những ngày dài cùng với đêm thâu, trong đêm tối cùng với âm mưu nham hiểm của kẻ thù, dùng gái đẹp mê hoặc để mong đánh gục những con người yếu đuối. Trần Quốc Hương và những chiến sĩ ngoan cường, tỉnh táo đã vượt lên.

          Viên “Dạ Minh Châu” vẫn toả sáng ngay cả trong đêm tối.

                                                             *

          Mười năm xa cho đến lúc trở về, “pha lê vỡ”! Trái tim rớm máu! Người yếu đuối sẽ dễ dàng gục ngã, bởi nỗi đau quá lớn này ập xuống khiến người tử tù từ cõi chết trở về, người gầy yếu với bệnh tật lúc nào cũng muốn quật ông gục ngã. Người bệnh này cần sự yêu thương và chăm sóc biết bao!...

 

 

 

 

 

 

  

 

 

 

 

 

 

   

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: