Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 11402067

Đang online: 27

» Tin văn » Tin tức

ĐỖ BẢO CHÂU

-- Ngày cập nhật:13/12/2015

Sinh năm: 1946; Nguyên quán: Dương Liễu, Hoài Đức, Hà Nội; Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tác phẩm chính: Dòng sông; Khúc quanh đường bằng; Tất cả đều có thể.

  

Nhà văn Đỗ Bảo Châu

 

TẤT CẢ ĐỀU CÓ THỂ (trích)

1.

Ông Chức đột ngột bước vào phòng, khiến Quất giật nẩy mình.

- Anh phải sang xem thằng Bồng thế nào. Rồi anh cũng giúp đỡ cho con Mận tí chút. Từ ngày thằng Chấp hy sinh, nó ở vậy, nuôi con. Lại nuôi cả thằng em dở người. Thế mà chả kêu ca gì. Cũng chẳng nhờ vả ai giúp đỡ.

- Vâng! Cháu cũng định đến từ tuần trước.

- Phải tranh thủ, anh đừng chờ rỗi việc.

- Đúng là như thế!

Quất uể oải ngồi dậy. Khi ngẩng lên, thì ông Chức đã đi từ lúc nào rồi.

Quất với chai rượu Tây John Black. Chỉ còn non nửa. Chai rượu Tây cuối cùng. Cũng là cái hơi Tây cuối cùng. Khi hết, chắc là lại chuyển sang cuốc lủi. Ba số hết, ắt là Vinataba, hay một loại thuốc rẻ tiền nào đó. Thôi thì...

Hơi rượu khiến Quất thấy rạo rực. Y lờ mờ nhớ đến Mận. Nhớ đến thằng Bồng. Không phải là cuối, nhưng lại là út, vì cái Đào, em nó, mất năm lên ba tuổi. Con bé vừa khôn vừa ngoan. Mới tí tuổi đầu mà cái gì cũng biết. Chưa đi học, đã nhận được mặt chữ. Ấy vậy mà một trận cảm gió đã cướp mất con bé. Bây giờ, thắng Bồng lại thành đứa út.Thực ra, đặt tên nó là Bòng. Hồi khai sinh, người ta đã ghi nhầm tên nó thành Bồng. Rồi cứ để vậy.

Bồng lớn lên như thổi. Từ khi sinh ra, ngoài mấy thứ bệnh vặt vãnh như nhức đầu, sổ mũi, ho… thì tuyệt nhiên nó chả có đau ốm gì. Ngay cả sổ mũi nhức đầu cũng hãn hữu lắm, con người dường như mất cái nọ thì được cái kia. Khôn ngoan sắc sảo thì bệnh tật đầy người. ngu si đần độn thì khỏe mạnh, cường tráng. Từ khi lọt lòng đến nay, đã hơn ba chục tuổi đầu, nhưng Bồng vẫn chỉ là đứa trẻ con. Lúc nào cũng cười, với một nụ cười ngây ngô. Phát âm được vài câu, ngọng nghịu, không nghe quen thì chả hiểu gì. Một hình hài đàn ông tráng kiện với trí óc của trẻ lên ba. Thậm chí không được bằng đứa lên ba, vì so với con Đào, thì Bồng còn ngu dại hơn nhiều.

Từ hôm về, Quất quên bẵng thằng Bồng. Cũng có nhớ đến Mận, nhưng vì Mận ở xa, nên cứ lần lữa. Hẳn là Mận cũng đã biết Quất về. Nhưng người nghèo ở quê, thường mặc cảm. Mận là điển hình của người đàn bà cam chịu, nhẫn nhục. Lấy chồng, sống với chồng được già hai năm, sinh con còn đỏ hỏn, thì chồng đi bộ đội. Rồi cũng già hai năm sau, nhận được giấy báo tử của chồng. Mận cứ lặng lẽ sống. Lặng lẽ nuôi con. Mận xinh xắn, chịu khó, lam làm. Đã có nhiều người đàn ông, kể cả trai tân, có ý muốn xây dựng với Mận, nhưng Mận đều từ chối. Tình nguyện nuôi đứa em dở người. Ở vậy nuôi cô con gái ăn học. Sau này, khi con gái đi lấy chồng, không biết sẽ cư xử ra sao. Nếu có chàng rể ở rể thì hay. Còn nếu không, chắc không thể để Mận sống với chú em ngẩn ngơ. “Có lẽ ngày mai phải đến Mận” Quất nghĩ thế. Y sẽ đi bằng xe máy…

 

2.

Thì ra Giang - con gái của Mận - đã lấy chồng và có con. Thắng Sỏi lên ba, lon ton chạy khắp sân  khắp nhà. Chồng Giang, nhà nghèo, làm thợ xây, được ở rể coi như trúng số độc đắc. Cũng là hợp với gia cảnh của Mận. Bây giờ, Mận có thêm niềm vui, là đứa cháu ngoại kháu khỉnh. Nó cũng có vẻ quen với ông trẻ Bồng. Quen với sự có mặt của Bồng.

Quất cảm thấy thật không phải với cô em gái. Từ ngày đi xuất khẩu lao động, Quất gần như quên mất cô em gái. Cũng bởi Mận không bao giờ thư từ gì cho anh. Có lẽ Mận nghĩ thư từ, là cách để nhắc nhở ông anh. Mà sự nhắc nhở ấy, không chỉ đơn thuần tình cảm, còn là vấn đề kinh tế. Cũng là thường tình thôi. Nhưng ngày còn sống chế độ bao cấp, có được một chiếc xe đạp đóng hộp, gửi từ nước ngoài về là cả một gia tài lớn. Là niềm mong ước mà ở quê, cả đời cũng không kiếm được. Có ông anh đi nước ngoài, viết thư xin anh một cái xe đạp, ít vải vóc… cũng không có gì quá đáng. Và cũng là trong tầm tay của ông anh. Nhưng tuyệt nhiên Mận không thư từ, càng không nhắn nhe. Ấy là cái mặc cảm cố hữu của những người nhà quê nghèo khổ, không bao giờ chịu ngửa tay xin ai, dù đó là ruột thịt. Điều đáng trách, chính là Quất. Y quên bẵng mất cô em gái nghèo khổ. Đã vậy, đáng nhẽ đến thăm em, y phải mang cho một thứ quà chí ít ra tấm ra món, chứ không phải mấy thanh kẹo, vài thước vải, mà y còn để trong cái túi du lịch kia. Y thấy mình thật bất nhẫn. Y đến bên thằng Sỏi, định bế nó lên, nhưng nó thấy lạ, vội chạy đến bên bà. Nó dò xét nhìn y. Y mở túi, lấy gói kẹo, chìa về phía Sỏi. Nó có vẻ thèm, nhưng nỗi sợ lớn hơn, nên vừa nép vào bà, vừa lấm lét nhìn gói kẹo. Y đành phải đưa cho Mận:

- Cô cầm lấy, cho cháu. Còn đây, chẳng biết mua gì, có tấm vải may áo, cô may lấy cái áo mới…

- Ôi dào! Già rồi còn mới cũ với ai. Bác cứ để đấy, may cho cháu tôi. Còn thừa thì đánh cho mẹ nó. Mà bác cũng đừng quà cáp gì nữa đấy. Ở quê sống đơn giản. Mọi thứ đều tự túc được. Rau cỏ đầy vườn. Lợn trong chuồng. Gà mấy lứa. Chả thiếu thứ gì đâu.

Quất bần thần. Khuôn mặt của một kẻ có lỗi, mà không biết sửa lỗi ra sao. Rồi y chợt nhớ đến cái người từ nãy chưa thấy xuất hiện:

- Chú Bồng vẫn ở đây với cô chứ?

- Thì vưỡn!

- Chú ấy đâu? Từ nãy tới giờ…

- Đi lang thang khắp làng. Chả giữ được. Nhưng cũng sắp về đó. Bác ngồi chơi, để em xuống bếp. Cũng chả giở giói gì đâu. Cây nhà lá vườn. Bác ở đây ăn với em một bữa cơm quê. Mà không có lý do lý trấu gì đâu đấy.

- Ở nhà quê, rau cỏ rất ngon, tươi, nhưng cứ hễ khách đến là thịt cá. Cô biết tính tôi đấy. Cứ cho ăn rau thì tôi ở. Thịt cá là tôi cáo, tôi về.

Quất cố lấy giọng tự nhiên, bông đùa. Còn Mận thì từ trong bếp nói vọng ra:

- Biết rồi! bác chả phải dặn. Mà cũng lấy đâu thịt cá? Bác khỏi phải lo.

- Tôi đi dạo tí chút. Thằng Sỏi có theo ông không nào?

Thằng Sỏi ôm gói kẹo, lũn cũn chạy xuống bếp với bà. Nó vẫn chưa quen với Quất. Y đành lững thững đi ra ngõ.

Thực ra không phải y đi dạo. Mà y muốn tìm xem, Bồng đang ở đâu. Ra khỏi ngõ, y rẽ lối đi vào làng…

Không phải mất nhiều thời gian, Quất đã thấy Bồng. Mặt ngửa lên trời. Tay vung vít. Bước đi thì khoan thai. Đôi mắt lim dim như ngẫm nghĩ. Miệng luôn cười, không thành tiếng. Một nụ cười hài lòng mãn nguyện. Hơn thế, một cụ cười đầy sảng khoái. Phải sung sướng, đắc ý lắm, mới có nụ cười như thế. Bồng cứ bước đi như vậy, không nhìn ai (hay không nhìn thấy ai). Thậm chí không nhìn đường. Nhưng cứ đến ngã ba, ngã tư là rẽ trái. Đôi khi một đám trẻ con ùa ra, đứng nép vào nhau nhìn. Có đứa bạo phổi, chạy nhanh đến giật áo, túm quần, thì Bồng đột ngột dừng lại. Cái cách đột ngột dừng lại, khiến không chỉ thằng bé bạo phổi kia, mà cả đám trẻ đứng bên đường hồn vía lên mây, ù té chạy. Sau cái hành động đột ngột đó, Bồng lại bước đi, khoan thai, tay vung vẩy. Miệng mỉm cười.

Cứ đi hết lối này đến lối khác. Đi quanh làng rồi vòng lại. Người làng dừng như đã quá quen với một gã dở người, ngày nào cũng đi bách bộ quanh làng, cho nên việc ai nấy làm. Họ mải miết vì công việc của họ. Cũng có phần họ không muốn “dây” vào một kẻ dở người. Khách vãng lai, nhác trông thấy quần áo, bộ dạng của Bồng, cũng đã hiểu ngay ra hắn là hạng người như thế nào, nên họ đi qua nhanh hoặc vượt lên thật nhanh. Vậy là Bồng thành một người tự do nhất trong làng. Không ai động đến nó. Không ai cản trở nó. Thực ra thì chính nó, cũng không cản trở đến ai. Cái mà Bồng chiếm hữu, xâm phạm duy nhất, chỉ là con đường làng. Một nửa lát bê tông đã bong tróc. Một nửa là đường đất đầy lá tre và phân trâu bò. Nhưng Bồng đi rất khéo. Không nhìn xuống đường, ấy thế mà không bao giờ dẫm phải phân trâu bò. Nó cứ đi vậy, như một cái đồng hồ sống. Qua cây duối cổ thụ, ấy là lúc bốn giờ chiều. Qua cổng làng, ấy là lúc mười giờ sáng. Có người nói đùa rằng. Bồng đã đi được nửa vòng trái đất. Mà chỉ có trên đường làng.

Đã hơn nửa giờ, Quất đi theo Bồng. Nhưng y chỉ quan sát Bồng từ xa. Chưa một lần y tới gần, mặc dù y đã mấy lần định thử. Dù sao y vẫn hy vọng Bồng nhớ ra y. Cái trí óc non sơ của Bồng có thể nhớ rất dai, dù đã hàng chục năm không gặp lại.Vấn đề là nếu nhớ ra, thì Bỗng sẽ như thế nào? Nó mừng rỡ hay phẫn nộ? Hay dửng dưng? Thật khó đoán định một thanh niên trưởng thành có đầu óc của đứa trẻ lên ba. Sự tiếp cận của Quất, có khi gây ra một kết cục tiêu cực. Không thể lường trước hành vi của Bồng, bởi giữa Bồng với một thằng điên, cái ranh giới rất mong manh. Do vậy mà Quất chần chừ, rồi cứ thế lặng lẽ đi theo cậu em út cho tới khi Bồng trở lại nhà của người chị gái…

3.

Mặc dù Quất đã nói như vậy, nhưng Mận vẫn bắt một con gà làm thịt. Ở quê, nuôi đàn gà, nhưng bóp mồm bóp miệng chẳng dám ăn. Gà chỉ để dành cho khách. Có trứng, cũng chỉ dành khi ốm đau, hoặc cho trẻ nhỏ. Người nhà quê, không bao giờ lại có thể làm mâm cơm mời khách, mà không có chí ít một đĩa thịt. Những món rau dưa, vốn rất khoái khẩu với người thành phố, thường không có trong mâm cơm đãi khách. Hoặc nếu có, thì chỉ là ví dụ. Họ coi rau dưa không phải là món sang trọng, không xứng đáng khi mời khách tỉnh.

Quất chợt rùng mình khi nhìn xuống dưới bếp, Mận đang vặt lông ở cổ con gà. Con dao con sắc lẻm để gác lên cái bát chiết yêu. Y vội lảng ra ngoài, để tránh nỗi khó xử, nếu như Mận lại nhờ y cắt tiết. Xưa nay, y vốn rất sợ cắt tiết gà.

*

*                      *

Cái chiếu đã được trải ra hè. Quất ngạc nhiên khi có đến hai cái mâm. Vẫn thứ mâm gỗ cổ lỗ. Một cái nhỏ hơn. Thì ra dành riêng cho Bồng. Cái mâm gỗ nhỏ, cũng kê ngay cạnh mâm lớn.

- Cậu thích ăn riêng một mâm. Cậu ăn ngoan lắm. Mà khéo đáo để.

Mận dành những lời trìu mến khi nói về Bồng. Không phải để ai nhắc, đến bữa là Bồng ngồi vào mâm. Ngồi đúng vào mâm của mình. Như một đặc ân . Bồng ngồi và chờ đợi.

Ở mâm lớn có món gì, mâm con cũng ngần ấy món. Riêng món thịt, cá, Bồng được Mận gắp cho nhiều hơn. Mận chăm chút Bồng, còn hơn chăm chút thằng Sỏi. Cũng dể hiểu thôi. Sỏi ngoài bà, đã có mẹ. Nó khôn ranh, lanh lợi, tự xúc tự ăn. Xem ra, Bồng còn vụng về hơn Sỏi. Mận không để cho Bồng xới cơm. Thức ăn tự gắp, nhưng đôi khi Mận cũng phải gắp cho. Cứ nhìn Bồng, thì thấy hắn rất chăm chú vào bữa ăn. Hắn gắp thức ăn rón rén. Để gọn gàng trong bát. Và cơm rất khéo. Thi thoảng có một vài hạt cơm rớt xuống mâm, xuống chiếu, thì lập tức Bồng lấy tay nhặt bằng hết, cho vào miệng nhai ngon lành.

- Kìa bác! Bác ngồi xuống đây.

Quất cởi giầy, ngồi xuống chiếu:

- Thế cháu Giang đi đâu?

- Thì nãy nó về làm cơm với tôi mà. Bảo chạy vào xóm. Làm gì chả biết. Mà sao nó đi lâu vậy?

Mận nói chưa dứt lời, đã thấy tiếng cánh cổng cọt kẹt. Giang về. Tay cầm một cái chai sáu lăm. Mận vỗ vào đùi:

- Khổ vậy! Nhà chỉ rặt đàn bà, sơ ý quá. Cái con Giang, thế mà đảm. Lại biết đi mua rượu cho bác. Giang đặt cái chai nút lá chuối khô xuống cạnh mâm:

- Bác thông cảm! Ở quê chỉ có loại rượu trắng này thôi. Cháu phải sang nhà cụ Mấu để lấy. Rượu cụ Mấu cất, ngon nhất làng. Khách quen cứ phải đặt trước. Nể lắm, cụ mới để cho một chai.

Quất nhấc chai rượu lên, ngắm nghía:

- Đúng là rượu tăm. Loại này uống còn sướng hơn rượu ngoại.

- Kìa Giang! Con lấy chén cho bác. Mà chọn cái chén…

- Đừng! - Quất xua tay, ngắt lời - Có cái chén sành mang ra đây cho bác. Rượu này phải uống chén sành.

- Chén sành thì đầy. Chỉ sợ bác chê.

Giang xăng xái mang chén ra. Quất rót ra nửa chén, đặt trước mặt Mận:

- Cô uống với tôi một chút.Cứ uống đi!

- Bác buồn cười! Bác cứ tự nhiên. Ơ kìa Giang! Lấy cho bác bát nước mắm. Lấy cái nước mắm ngon ở góc trạn ấy.

Mận đặt cái chén vào lòng Quất, tiện tay gắp thịt gà bỏ và bát của Quất:

- Bác xơi tự nhiên.

Quất xua tay:

- Để tự nhiên thì không có gắp. Tôi tự gắp. Cô ăn tự nhiên cho thì có. Ơ hay! Thịt gà chỉ có chấm muối. Muối ớt. Có lá chanh không? Ớt tươi?

- Dào ôi! Ở vườn đầy. Giang ra hái cho bác Quất quả ớt. Lá chanh đây. Có muối, đáng nhẽ phải rang.

- Rang thì tốt. Không rang cũng chẳng sao. Nhưng thịt gà cứ phải chấm muối trộn lá chanh.

- Bác đi xa, mà vẫn nhớ món ăn ở nhà. Nhỉ… Bác xơi rượu đi!...

Quất rót thêm rượu vào chén. Y tợp một hơi cạn đến đáy. Rượu nặng mà không sốc. Y cảm thấy rạo rực. Y thèm được sống bản năng, dân dã. Y nhoài người dùng tay cầm cái cánh gà, chấm vào bát muối ớt. Vượt qua hàng vạn cây số, vượt qua gần hai chục năm, Quất mới lại được trở về với sân  dất nện, ngồi dưới chiếu và ăn một bữa cơm quê, trong khung cảnh bình dị của một vùng quê thanh khiết. Thoang thoảng mùi hoa chanh. Chợt nhớ đến câu thơ của nhà thơ đồng quê Nguyễn Bính: Hoa chanh nở giữa vườn chanh…Y rót đầy chén rượu và lại dốc cạn. Người ta từ những đồng quê thanh khiết, ra đi, bon chen vật lộn, tranh giành cắn xé nhau, giành giật của nhau. Để rồi được cái gì? Phải chăng cuối cùng, lại thèm khát cái bình dị, tự nhiên, dân dã của chính cái nơi họ đã từ bỏ ra đi?

Men rượu làm Quất chếnh choáng. Y nhìn Bồng. Y vẫn không hiểu Bồng có nhận ra y? Bồng vẫn bình thản, như chưa hề có y xuất hiện trong gia đình Mận. Như mâm cơm vẫn chỉ có Mận, Giang và cu Sỏi. Sự có mặt của Quất, không làm Bồng bận tâm. Hay là cái đầu óc sơ khai của Bồng không tiếp nhận được những thông tin mới? Quất không cắt nghĩa được, và y do dự là cứ để mặc vậy, hay cần tiếp xúc, gợi mở đầu óc cậu em trai nhớ lại rằng, cậu ta có một người anh trai, là Quất? Cái sinh vật hiện hữu trước mặt, chính là người ruột thịt của cậu ta.

Y quay lại nhìn Bồng lần nữa. Y sững người khi thấy Bồng ăn ngon đến kỳ lạ. Bồng vét đến hạt cơm cuối cùng, nhặt nhạnh tất cả những hạt cơm rơi vãi. Nhìn Bồng ăn, liên tưởng đến một đứa trẻ vừa đói, vừa háu ăn, đang được một bữa ăn ngon. Vậy thì đích thực Bồng là kẻ sung sướng nhất trên đời. Sống hoàn toàn bản năng, theo ý thích của mình. Từ đi lại, ăn uống, ngủ nghỉ. Không biết lo nghĩ và do đó, không lo nghĩ gì cả. Đói ăn khát uống. Đơn giản như vậy, nhưng có khi lại là mơ ước của con người. Mà không dễ gì thực hiện được điều đơn giản đó đâu. Khi đói, khát thì không có điều kiện, không có khả năng để thỏa mãn cơn đói cơn khát. Đến khi có đầy đủ khả năng, thừa mứa khả năng, thì lại không ăn được, không uống được. Ăn không biết ngon. Uống không thấy sướng. Không thèm ăn cái gì cả và không thèm uống cái gì cả. Đó chính là bi kịch của con người. Vậy thì cái thiểu năng trí tuệ của Bồng, hóa ra không phải bất hạnh. Khi người ta không ý thức được sự bất hạnh, thì không có bất hạnh. Sống tự nhiên nhi nhiên, rất gần với con vật. Nhưng có hề gì. Miễn là thấy sung sướng. Kẻ khôn ngoan thì khinh bỉ sự sung sướng ấy. Nhưng đã chắc gì kẻ khôn ngoan sung sướng hơn kẻ ngu đần? Quất chợt nghĩ đến những vụ án rùng rợn đăng nhan nhản trên báo chí. Những kẻ sát nhân máu lạnh, gây ra những vụ án, mà đến những nhà văn có óc tưởng tượng phong phú, cũng không tưởng tượng ra nổi. Sao xã hội lại có thể sinh ra con người ác độc, tàn nhẫn hơn cả con vật? Hùm dữ không ăn thịt con, vậy mà có những bà mẹ vứt đứa con đỏ hỏn trên đường. Cho con vào hộp trôi sông. Vứt con xuống giếng. Trói con, cho con vào bao tải, thả xuống sông, sau đó thản nhiên đi hát Karaoke. Pha thuốc độc cho con uống và thản nhiên nhìn con quằn quại, giẫy chết với con mắt vô cảm. Con thú dù dữ đến đâu, cũng không đối xử với đồng loại như vậy. Đó là điều không thể hiểu nổi đối với con người.

Quất rót thêm chén rượu. Lần này y không dốc cạn mà nhâm nhi. Y lại nhìn Bồng. Y bỏ hẳn ý định đến bên Bồng, để gợi mở hay thức tỉnh đầu óc người em ruột thịt của y. Có thể lắm, gây ra hậu quả tai hại khôn lường. Tốt nhất là cứ để Bồng sống như đã sống và đang sống. Nhìn kìa! Cái cách cầm bát và cơm của Bồng mới ngon lành làm sao. Không bao giờ Quất có được cái khoái cảm như vậy. Còn mong ước gì ở Bồng một cuộc sống khác?

- Dạo này cụ có khỏe không, bác Quất?

Quất giật mình. Câu hỏi của Mận khiến y bối rối. Chỉ vì việc Dưỡng - vợ Quất - đón cụ về ở, để đối phó với y về việc đứa con, khiến y khó xử. Bà cụ có ý bênh con dâu, hay không muốn làm đổ vỡ gia đình con giai? Có lẽ cả hai. Nhưng nếu y lờ đi việc thằng Tháp (ở nhà vẫn gọi nó là Mỡ) nghĩa là mặc nhiên công nhận nó là con đẻ của y, thì y sẽ đối xử với Dưỡng ra sao? Đó là điều mà y còn chưa dứt khoát. Bởi thế suốt từ hôm về nước đến giờ, y vẫn chưa đến thăm mẹ y. Nhưng cũng không thể lần lữa thêm được. Y nén một tiếng thở dài, nói dối:

- Cụ vẫn khỏe. Tôi đang tính chủ nhật này…

- Bác có về, cho em gửi cho cụ ít khoai sọ. Cụ thích nhất món canh khoai sọ rau rút.

- Được rồi!

- Cơm xong, bác vào phản nghỉ. Em đã bảo cháu…

- Cô không phải lo.

Quất lại nén tiếng thở dài. Y rót một chén nước đầy, nhấp từng ngụm nhỏ.

4.

Thằng Tháp năm nay đã mười một tuổi, nhưng mới học lớp bốn. Người còi cọc, da cóc cáy, tóc như rễ tre. Quả thật, nó không có nét nào giống Quất. Khi gặp Quất, nó cũng dửng dưng. Không hiểu có phải khi ra đời đã không thấy mặt bố, lại đi biền biệt hàng chục năm trời, hay vì nguyên do gì khác? Cái gì khác ấy, rất nhạy cảm. Quất không muốn nghĩ đến, nhưng đôi khi, nó cứ lởn vởn ở trong đầu.

- Mỡ! Ra đây bố bảo.

Thằng Mỡ lặng thinh. Nó còn đang mải miết với hòn bi bằng đá đang mài. Bọn trẻ con ở nông thôn, đều tự chế lấy đồ chơi. Chúng chọn loại đá vôi mềm, đèo gọt cho gần tròn. Sau đó lấy hai cái vỏ ốc bươu, mài cho vỏ ốc tạo ra một lỗ thủng tròn. Chúng để hòn bi kẹp giữa hai lỗ tròn, xoay ngược chiều hai vỏ ốc. Hòn đá vừa bị bào mòn vừa cựa quậy tự xoay. Chỉ nửa ngày xoay mài, hòn đá đã tròn vo, chẳng kém gì hòn bi thủy tinh có bông hoa tím đỏ trong ruột. Quay gỗ chúng cũng đẽo lấy. Súng cao su, súng phốc, đáo xèng,nhảy dây… đều là những trò chơi ưa thích của chúng. Những quả bưởi non, bằng quả quýt, được lũ trẻ dùng làm quả chuyền, nẩy chẳng kém gì bóng cao su. Bởi thế mà thằng Mỡ để ý đến hòn bi đá hơn là cái người xưng là bố nó, đang có vẻ muốn cho nó món quà gì.

- Mỡ! Ra đây. Ơ hay! Thế mẹ con đâu?

Thằng bé mài hòn bi ken két:

- Chợ Mè!

Sau khi đáp một câu trống không, gọn lỏn, thằng Mỡ như sực nhớ ra đám bạn bè, một tay cầm con quay gỗ, còn quấn sợi dây vải lòng thòng, tay kia vẫn cầm hòn bi kẹp trong hai vỏ ốc bươu, nó phóng ra ngoài và biến mất sau khóm tre già đầu ngõ.

Quất nén một tiếng thở dài. Y đặt cái túi du lịch xuống bậc thềm. Y đi hẳn vào trong nhà. Chẳng có ai. Đi vắng cả rồi sao. Nhưng y chợt nhớ ra mảnh vườn phía sau. Y đã không nhầm. Bà cụ đang ở ngoài vườn. Từ hôm về, Quất mới gặp mẹ một lần…

- Bà làm gì thế? - Quất đánh tiếng

Bà cụ giật mình, ngẩng lên. Phải một lúc, bà mới nhận ra đó là Quất. Bà phủi tay, đứng dậy:

- Lần này anh về chơi hay về hẳn?

- Con về hẳn, bà ạ! Bà vào nhà.

- Anh về, không báo trước. Nhà chẳng có gì. Mà cái con Dưỡng, nó đi làm về rõ muộn. Thôi thì, ở nhà vài hôm chứ hả?

- Mai con phải ra. Có mấy việc…

- Ôi dào! Việc cả đời! Thôi, vào nhà đi. Ơ cái thằng Mỡ, đi đâu rồi nhảy!

Quất quay ra sân, dựng lại cái xe đạp mi-pha vào sát thềm. y cởi giầy, cởi tất, đi đất vào trong nhà.

Bà cụ còn lúi húi rửa tay chân ở giếng.

Quất bỗng cảm thấy một nỗi buồn vu vơ. Ngay từ hồi mới đi lao động xuất khẩu, Quất đã mơ ước có một cái tổ ấm. Sang nước ngoài, cái gì cũng sạch sẽ, cái gì cũng tiện nghi, tiện nghi khép kín, Quất mơ ước một ngôi nhà ở quê, cũng đầy đủ tiện nghi hiện đại. Có phòng riêng của vợ chồng. Phòng riêng của các con. Nói tóm lại là sống như Tây. Sao mà không được? Chỉ cần thiết kế hợp lý. Đâu có cần nhiều đất, nhiều tầng? vấn đề là cách bố trí. Là khoa học. Là ở cái đầu. Hồi bên Tây, Quất đã đến những gia đình nông dân. Đất họ rộng, nhưng không xây nhà rộng, mà chỉ bố trí cho hợp lý, cho tiện nghi. Quất đã học được rất nhiều. Nhất định khi về, y sẽ thực hiện được ước mơ của mình. Y bị mặc cảm nhất vì sự thiếu tiện nghi ở nhà. Nhất là ở nông thôn. Vẫn cái hố xí bẩn thỉu, mất vệ sinh, bố trí tách rời nơi ở. Vẫn cái nhà tắm cạnh giếng, quây phên quây cót. May lắm thì xây bằng gạch. Nhưng gió vẫn lùa. Không khép kín. Phải xây một ngôi nhà hoàn toàn khép kín…

Ấy vậy mà khi về nước, mỗi ngày Quất lại thất vọng một ít. Y cảm thấy rất khó thay đổi, nhất là nếp sống, nếp nghĩ đã ăn sâu vào máu thịt người ta. Ở thành phố, thì có thể mơ ước của y thực hiện được phần nào. Nhưng chật chội, kiểu nhà ống chen chúc, được cái phần tiện nghi, lại mất không gian phóng đạt. Suy nghĩ mỗi người một kiểu, không dễ gì hòa đồng. Không dễ thuyết phục. Ngay cái mơ ước tổ ấm, suy nghĩ của y đã có lúc nứt rạn. Nhiều năm sống ở Tây, cách sống của y đã khác. Đầu óc cũng thoáng đãng hơn. Cái chuyện vợ chồng bồ bịch, cũng không khắt khe xét nét như trước. Y đã hình dung hàng chục năm xa cách, vợ ý có thể… Rồi khi y về, mọi chuyện lại đâu vào đấy. Cái gì xô lệch, rồi sẽ lại ngăn nắp, gọn gàng. Y đã hình dung…

Nhưng khi đụng vào thực tế, y bỗng bị phân tâm. Ngay cả việc Dưỡng và con không ra sân bay đón y. Rồi không hề bén mảng thăm thú khi y đã về. Cứ như một cuộc thách đố. Hay là thị thật sự có tật giật mình? Hay là thị thẳng ngay mà chính Quất đã ngờ vực vô lý cho thị? Hay là vì những lời ong tiếng ve đã khiến cho con người lâm vào hoàn cảnh tình ngay lý gian rất khó thanh minh, bào chữa? Thôi thì cái việc Quất chủ động về thăm bà, chủ động gặp Dưỡng cũng là cách giải thoát những nghi ngờ vớ vẩn, vu vơ. Quất lúc lắc cái đầu, như để rũ bỏ những ý nghĩ rối rướp trong đầu.

5.

Thằng Mỡ đã bắt đầu quen với Quất. Nó mặc ngay cái áo phông trong đống đồ quần áo, giầy tất của nó. Nó cầm thỏi socola ngắm nghía, nhưng chưa ăn vội. Nó nhìn Quất với ánh mắt thân thiện, nhưng nhất định không chịu gọi Quất là bố. Cũng không sao. Ấy là nó chưa quen. Vả lại, suốt từ khi lọt lòng đến giờ, nó chưa một lần có bố. Cái từ “bố” thật lạ lẫm đối với nó.

Phải đến tối mịt, Dưỡng mới về. Không phải đi chợ như thằng Mỡ nói. Thị đi làm thợ nề. Ở một công trình nào đó. Tại Quất không hẹn trước, hay Dưỡng cố tình về muộn? Dù sao mọi việc đã xong. Mâm cơm đã dọn. Bà cụ ra chợ cóc mua mớ cá rán ròn. Rau dưa có sẵn của nhà. Cụ sai thằng Mỡ đi kiếm cút rượu cho bố. Cụ cứ phân  trần mãi, vì cái chuyện không có bia chai. Quất phải hai, ba lần nói với bà cụ rằng, y không thích uống bia. Y thích cái món cuốc lủi ở quê.

- Này! Cái thằng Mỡ, cứ giống anh như lột hồi bé. Hồi bé, anh cũng cóc cáy, cũng tóc rễ tre. Ấy thế mà lớn lên lại mượt mà. Thì cũng như bố anh ngày xưa. Các cụ bảo rằng lúc nhỏ xấu trai. Lùn mà đen. Lớn lên lại cao ráo, trắng trẻo. Giá không mắc bệnh hiểm nghèo…

Bà cụ cứ vừa xới cơm, vừa kể lể lê thê dài dòng. Quất tự rót rượu, để mặc cho cụ dông dài. Dưỡng thì xăng xái xuống bếp, lên nhà. Dưỡng phàn nàn không về sớm để mổ gà. Hẹn ngày mai mổ gà, làm chõ xôi, nhân dịp cúng ông bà tổ tiên. Chả biết có đúng ngày, hay thị bịa chuyện ra vậy?

- Thôi! Mẹ thằng Mỡ cứ ngồi ăn đi. Còn việc gì, ăn xong làm nốt.

Quất chủ động gợi chuyện. Y muốn phá tan cái không khí giữ ý giữ kẽ rất khó chịu. Y để mặc cho Dưỡng gắp cá vào bát của y.

- Bà xơi cơm!

- Anh cứ nhắm rượu đi. Mặc bà cháu tôi. Mà cái thằng Mỡ ăn xong là ở nhà, không có đi chơi đâu nữa nhé.

Thằng Mỡ đáp lí nhí. Nó và cơm soàn soạt. Chả bù cho bọn trẻ ở Thành phố, vừa dỗ vừa dọa mà vẫn không chịu ăn cho.

Y nâng chén rượu, ngửa cổ dốc cạn. y chợt nghĩ đến một mâm cơm gia đình. Thì đây đang là mâm cơm gia đình. Đích thị cái gia đình của y. Mẹ y. Vợ y. Con y. Vậy sao y vẫn thấy nó có gì xa cách? Nó không giống, không tự nhiên như bữa cơm với Mận. Vì sao thế? Y không cắt nghĩa được. Có thể, do vợ y. Có thể do chính bản thân y.

- Anh về hẳn, hay là…

Dưỡng gợi chuyện.

Quất nhìn Dưỡng. Trái ngược với thân hình béo tốt trắng trẻo của y, Dưỡng da sạm nắng. Duy được đôi mắt lanh lợi. Nhưng cũng có vẻ gì khuất tất. Quất lúc lắc cái đầu. y hiểu cái sự ngờ vực vô cớ vẫn cứ lởn vởn trong đầu y. Dường như để xua tan những ý nghĩ vớ vẩn, y tợp một ngụm rượu. Y cảm thấy chếnh choáng. Y đã uống quá nhiều…

6.

Quất vươn vai, tỉnh giấc. Y ngắm căn phòng và cảm thấy mãn nguyện với ngôi nhà. Khu đất rộng, mặt tiền năm mét rưỡi, nên thiết kế vừa thoáng, tiện nghi, vừa đẹp mắt. Cái sân đủ rộng để xây ga-ra và một vườn hoa nhỏ. Ngôi nhà hai tầng rưỡi với sáu căn phòng, một sân thượng hóng mát, thư giãn. Thật là lý tưởng cho hai vợ chồng và một đứa con.

Nhà làm xong, Dưỡng cũng nghỉ luôn cái nghề vôi vữa dãi nắng dầm mưa. Dưỡng ở nhà nội trợ. Còn Quất cộng tác với hai người bạn cùng đi xuất khẩu lao động trở về, mở một Công ty trách nhiệm hữu hạn, có xe tải, xe du lịch mười bốn chỗ. Kinh doanh khá phát đạt. Quất là Tổng giám đốc, làm việc trong phòng máy lạnh. Điều hành công việc bằng điện thoại, phách, hoặc qua nhân viên văn phòng.

Quất cảm thấy rất hài lòng. Y đón mẹ về cùng ở. Bà cụ cũng mãn nguyện, nhưng chỉ mong sớm có một đứa cháu nữa để bế bồng. Đã có thằng cu Mỡ rồi, bây giờ có sinh con gì cũng được.

…Và Quất cũng đã hình dung ra một gia đình, có thêm một đứa trẻ nữa. Cũng chẳng sao. Vất vả mất năm đầu. Nhưng bây giờ, cứ mượn thêm người giúp việc, là đâu vào đấy. Vợ chồng vẫn rảnh rang. Kinh tế rủng rỉnh. Tiền nong dư dật, thì lo gì?

Quất uể oải đứng dậy. Y chợt nhận ra thân hình mỗi ngày một đẫy đà thêm. Cái bụng căng ra, xệ xuống. Âu đó cũng là bệnh của con nhà giàu. Bệnh của sự thừa thãi. Lại phải tìm cách để tiêu bớt mỡ. Đá bóng? Cầu lông? Bóng bàn? Tennis? Cuối cùng thì Quất chọn môn quần vợt. Chơi môn này phải đầu tư. Phải tốn kém. Nhưng ra sân, là toàn “đụng” với các VIP. Đây là ông Thứ trưởng Bộ X. Kia, là Bộ trưởng Bộ Y. Cả những vị từng là Thủ trưởng, Phó thủ trưởng, Vụ trưởng, chuyên viên về hưu… Họ đều có mặt ở sân quần. Về hưu rồi, vẫn có lũ lĩ đàn em giúp việc nhặt bóng, chăm sóc sức khỏe. Bởi vì các vị ấy tuy về hưu, nhưng họ hàng, con cháu còn đang giữ những cương vị chủ chốt. Họ vẫn là những “Thái thượng hoàng” sau rèm.

Mỗi buổi vào sân quần, Quất cảm thấy mình đang ở một đẳng cấp khác. Y tình nguyện đóng góp nhiều hơn, thỉnh thoảng lại vác đến một thùng bia lon chiêu đãi các bậc đàn anh. Thấy tính y xởi lởi, ai cũng có cảm tình. Y bắt đầu hình dung ra một cuộc sống không chỉ có tiền, có nhiều tiền, mà còn có quyền lực. Chính quyền lực mới bảo đảm chắc chắn cho sự giàu sang. Có ai đó đã nói với y, giàu có thể, nhưng sang không thể. Giàu đấy, của như núi đấy, mà không không sang. Cho nên từ giàu đến sang, là một khoảng cách rất ra. Có khi không thể tới.

Nhưng Quất tin rằng, y sẽ có cả hai. Y sẽ không như Toàn, như Chốt, như Tuân, những anh chàng từ quê lúa quê biển, đi sang Tây vài năm, học được cách sinh hoạt, giao tiếp của Tây. Đến khi về nước, lại hiện nguyên hình cái anh nông dân, dụi dọ, nhếch nhác và kệch cỡm.

Quất nhìn đồng hồ và chợt nghĩ sắp đến giờ ra sân . Y kiểm tra bao đựng vợt, bóng, nước giải khát. Y lên gác, thay đồ thể thao. Bỗng y trượt chân , ngã vật xuống sàn nhà…

Quất giật mình choàng tỉnh. Trời tối như mực. Y vẫn đang nằm trên phản, ở quê. Cái màn lùng bùng khiến y không vùng dậy được. Y đã tỉnh ngủ hẳn. Đầu ong ong. Thì ra là một giấc mơ. Không biết nên vui hay buồn. Y vén màn, vắt lên. Tiếng muỗi bay vo ve, kéo y trở về thực tại.

7.

Y lơ mơ giữa hai bờ hư - thực. Như có một làn sương mù bao phủ. Có ai đó buông màn cho y và tiếng muỗi nhỏ dần. Rồi có ai đó ở sát cạnh y. Xốc vào mũi y cái hơi nồng nồng vừa quen vừa lạ. Một cánh tay vắt qua ngực y.

...Y nửa thức nửa ngủ. Nhưng y đã nhận ra chính là Dưỡng. Thị nằm nghiêng và ôm chặt y. Tiếng muỗi vo ve lại kéo y trở về thực tại. Cái thực tại hiện hữu vừa khắc nghiệt vừa thơ mộng. y quay nghiêng người. Hơi thở của Dưỡng phả vào mặt y. Đậm đặc và ướt sũng. Hình như thị khóc. Thị dụi mặt vào ngực y. Chợt nhớ đến những ngày mới cưới. Chờ đợi và hồi hộp mỗi khi đi ngủ. Nhà đông người, phải chờ đến lúc mọi người đã ngủ say, hai vợ chồng mới dám ôm ấp, mới dám… Y cảm thấy có lỗi với Dưỡng. Ra đi biền biệt hàng chục năm trời, ngoài mấy gói quà gửi theo người về nước, tuyệt nhiên y chẳng giúp gì nhiều cho Dưỡng. Thà rằng y đi bộ đội. Thà rằng y mất tích… Đằng đẵng bấy nhiêu năm, Dưỡng chống chọi với cuộc sống. Rồi những lúc con ốm đau, sài đẹn, một thân một mình nuôi con. Lại còn phải kiếm sống. Có quan hệ ngoài luồng nào đó, âu cũng là lẽ thường của một con người. Huống hồ Dưỡng còn rất trẻ, đẹp gái và chăm làm. Vậy thì Dưỡng đáng thương hơn là đáng trách. Đột nhiên y vòng tay qua vai Dưỡng, kéo sát thị vào lòng. Dưỡng càng dụi mặt vào y. Ngực y thấm đẫm những giọt nước mắt của Dưỡng. Rồi y không thể cầm lòng được nữa…

Bên ngoài, gió thổi ào ào. Bụi tre nghiến vào nhau ken két. Những hạt mưa lộp bộp, mau dần. Rồi một trận mưa như trút, ào ạt, cuồng loạn.

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: