Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 11402051

Đang online: 11

» Tin văn » Bình luận

TUỔI CÀNG CAO SAO THƠ CÀNG TƯƠI ?!

-- Ngày cập nhật:24/12/2015

Viết về tập thơ “Sóng Sánh lời yêu” của Nhà thơ Bành Thanh Bần/ Paul Nguyễn Hoàng Đức

 

Paul Nguyễn Hoàng Đức

 

Nhà thơ Bành Thanh Bần đã bước vào tuổi thất thập cổ lai hy sao mà hồn thơ yêu của ông vẫn còn tươi tắn đến vậy ? Có phải như nhân gian vẫn bảo vì: tình yêu không có tuổi không? Nhà thơ họ Bành đã thử sức và trải mình qua hai thể loại thơ chính đối chọi nhau như nước với lửa, như tập “Rượu trời, Thả nhớ vào sông” dạt dào lai láng những tứ yêu đương mát mẻ âu yếm dịu dàng thì tập “ Chung tình, Những bầy sâu cổ đeo cà vạt đỏ” lại nóng bỏng mạnh mẽ ào ạt ngôn từ xoáy mạnh vào châm biếm những biến cố xã hội xấu xí tha hóa, vô trách nhiệm và tham lam…
Như vậy hai mảng thơ này bộc lộ hai hồn thơ rất tách biệt và đối chọi trong cây bút họ Bành. Và thêm một lần nữa, cái tài thơ trữ tình lai láng yêu đương tinh tế của thi nhân lại được thế hiện trong tập thơ lục bát “Sóng sánh lời yêu”. Nhưng trong tập lục bát này, nhà thơ đã rất táo bạo đưa biến thể vào lục bát như:
Bất ngờ
Nàng ngã vào tôi
Bất ngờ
ngã một nụ cười vào mây
Bất ngờ
mây ngã trên tay
Tóc Nàng đổ xuống ngã đầy vai tôi…
(Bất ngờ trên Tản Viên Sơn)
Dường như có thể nói thơ Bành Thanh Bần là một kiểu mẫu thơ cổ điển khi thường xuất phát từ “tức cảnh sinh tình”, nhưng lối tức cảnh này lại rất mạnh mẽ, tươi tắn và hiện đại. Có thể nói thơ lối cổ cho dù ngay cả lục bát cũng được nhà thơ họ Bành làm cho trở thành tinh khôi, mới mẻ, mạnh mẽ và hiện đại:
Cánh cò chớp sóng trên sông
Từ trong thung núi mênh mông tràn về.
(Đợi cò)
Hoặc:
Con thuyền neo bến hững hờ
Dập dềnh trên sóng gối bờ thời gian
(Lạc miền thiên thai)
Với nhà thơ họ Bành, cái khởi hành “tức cảnh sinh tình” đã mang một tính chất mới phong phú và máu thịt hơn xưa rất nhiều. Thơ ông không chỉ là cảnh vật sinh tình mà còn là nhân tình thế thái sinh tình. Vì thế ngòi bút của ông mới trở nên trữ tình khi nhìn cảnh vật sơn thủy hữu tình, và cuồng nhiệt phẫn nộ khi thấy những cảnh ngang tai chướng mắt ở đời.
Cảnh vật hay vẻ đẹp của thiên nhiên không bao giờ khiến ông dị cảm hay khó chịu, mà nó luôn hòa quyện với vẻ đẹp của phụ nữ và tình yêu để làm nên những vần thơ si mê nhớ nhung nào đó:
Sông Hương
Thuyền vẫn gác sào
Tình anh
Em vẫn neo vào lưng ong? 
Trường Tiền cong nét mi cong 
Nhớ anh đừng chớp kẻo giông bão về…
(Ngoài này Hà Nội vẫn mưa)
Mời các bạn thưởng thức 25 bài thơ lục bát tự chọn đặc sắc của ông kèm 45 bức ảnh sơn thuỷ hữu tình trên khắp các vùng miền Tổ quốc…
Mời các bạn hãy tự chứng nghiệm vẻ của từng bài, mỗi bài có mỗi tứ, mỗi đặc thù và tu từ sinh động riêng mà trong mẩu giới thiệu này tôi không cách chi bàn và dẫn hết được.
Paul Đức 14/9/ 2015 
Những ấn phẩm của tác giả Bành Thanh Bần
 
MỤC LỤC
1. Chiều Hà Nội
2. Cây lộc vừng bên Hồ Gươm
3. Truyền thuyết Hồ Tiên Sa
4. Bất ngờ trên Tản Viên Sơn
5. Ngoài này Hà Nội vẫn mưa
6. Thả nhớ vào sông
7. Chiếc ô rơi
8. Hương tóc
9. Lạc miền thiên thai
10. Đợi cò
11. Hội Lim
12. Tượng Vọng Phu
13. Cô giáo vùng cao
14. Sông Bằng
15. Sa Pa cõi mộng
16. Ở bãi đá cổ Sa Pa
17. Thiên đường Cát Cát
18. Núi Cô Tiên
19. Nõn xuân
20. Tha thẩn Chợ Viềng
21. Lộc xuân
22. Dấu xưa
23. Cây vải Đền Trần Khát Trân
24. Trăng Sầm Sơn
25. Sắc xuân
 
1. CHIỀU HÀ NỘI
Hà Nội
Đường hẹp
Phố đông
Người, xe cuồn cuộn những dòng sông trôi…
Sang đường em nép vào tôi
Dòng sông khựng lại, chơi vơi phố chiều…
2. CÂY LỘC VỪNG Ở HỒ GƯƠM
Thường ngày lá vẫn mướt xanh 
Nghênh Xuân lá đổi màu thành vàng hươm
Rực vàng bóng nước Hồ Gươm
Chạnh lòng du khách vấn vương u hoài
Nhìn cây, em bỗng thở dài…
Tình mình, liệu có giống loài ấy không?
 
3. TRUYỀN THUYẾT HỒ TIÊN SA
Tương truyền từ thuở hồng hoang
Tiên nữ thường trốn Ngọc Hoàng xuống đây
Nước trong thỏa sức rỡn vầy
Mải vui, vội và khi bay về trời
Khăn choàng Tiên nữ đánh rơi
Thành mây Núi Tản muôn đời vẫn bay…
 
4. BẤT NGỜ TRÊN TẢN VIÊN SƠN
Bất ngờ
Nàng ngã vào tôi
Bất ngờ
ngã một nụ cười vào mây
Bất ngờ
mây ngã trên tay
Tóc Nàng đổ xuống ngã đầy vai tôi…
5. NGOÀI NÀY HÀ NỘI VẪN MƯA
Ngoài này
Hà Nội vẫn mưa
Huế nơi em
Bão tạnh chưa hay còn? 
Đường trần có lấm gót son 
Áo em thả tím hoàng hôn phương nào?
Nón bài thơ gió nghiêng chao 
Môi hồng có giọt mưa nào đặt lên? 
Tóc mây tha thướt vai mềm 
Lá thu- vàng rắc bên thềm xôn xao...
Sông Hương
Thuyền vẫn gác sào
Tình anh
Em vẫn neo vào lưng ong? 
Trường Tiền cong nét mi cong 
Nhớ anh đừng chớp kẻo giông bão về…
6. THẢ NHỚ VÀO SÔNG
Tiệc tàn
Chếnh choáng hơi men
Ngả nghiêng say, nhớ con thuyền bến xưa...
Bồng bềnh theo nhịp phách đưa
Thương câu ca Huế “dạ, thưa” điệu đàng.
Mênh mang sóng nước Hương Giang
Con thuyền ngày ấy đã sang sông rồi!
Lưng ong neo đậu bến người
Mi cong còn chớp khi trời chuyển giông?
Tôi về thả nhớ vào sông
Trả bao kỷ niệm cho lòng nhẹ vơi…
Nỗi niềm thươg lắm sông ơi
Thì thầm sóng hát ngàn lời Huế thương...
7. CHIẾC Ô RƠI
Trở về Hòn ngọc Viễn Đông
Ngọc- không thấy ngọc.
Người- không thấy người.
Quán Xanh*, một chiếc ô rơi
Nghiêng nghiêng như đợi tay người cầm lên?
Hình như ô ấy của em
Che tôi cái buổi đầu tiên hẹn hò?
Quán Xanh, xanh những những ước mơ
Trong tôi từ ấy thẫn thờ dáng duyên...
Tôi và ô ngóng đợi em
Sao em chưa đến, căn nguyên bởi gì?
Sợ chồng ghen chẳng dám đi
Hay con em khóc, hay vì… em ơi!
Xin em đến một lần thôi
Nghiêng ô che lại cho tôi một lần
Tóc thơm trộn tóc hoa râm
Cho hơi thở cũng phập phồng bóng mưa.
Cho hương ngan ngát tiễn đưa
Tình tôi về chốn mộng chưa khởi nguồn…
Ngoài trời sầm sập mưa tuôn
Gió cuốn ô đến cuối đường… tội chưa?
8. HƯƠNG TÓC
Gặp nhau
vội vội vàng vàng
Bữa cơm trưa
vẫn quán hàng hôm xưa
Món ăn đạm bạc rau dưa
Mến thương
đũa cứ “đò đưa” thay lời.
Vô tình cúc áo em lơi
Giả đò, tôi ngước nhìn trời, nhìn mây…
Rụt rè tay nắm bàn tay
Trào dâng nỗi khát khao ngày xa xôi…
Ước gì “gắp” được nụ cười
Từ môi bên ấy sang môi bên này?
Dùng dằng giây phút chia tay
Nồng nàn hương tóc thơm đầy hồn tôi…
 
9. LẠC MIỀN THIÊN THAI
Nào em, anh dắt lên thuyền
Lánh trần gian đến với miền Thiên Thai
Tóc em- thác đổ bờ vai
Đừng buông suối để mắt ai rối ngày…
Núi Văn mây gối vào mây.
Ngang tàng Núi Võ căng đầy sức trai
Mình vào hang Cả, hang Hai
Hang Ba…
Ôi! Chốn Bồng Lai cõi Trần.
Đời người một kiếp phù vân
Thung Tình Yêu đến một lần nhé, em?
Men theo triền đá trèo lên
Cho tình mình thỏa nỗi niềm mộng mơ…
Con thuyền neo bến hững hờ
Dập dềnh trên sóng gối bờ thời gian
Mây đâu sa xuống giăng màn?
Em thành Tố Nữ * của ngàn năm xa…
* Tượng đá Tố Nữ khoả thân trên triền núi.
10. ĐỢI CÒ
Đợi cò, đợi đến là lâu
Triền đê, nín thở bên nhau… đợi cò!
Gió thôi đùa lá sen khô
Tiếng ai khúc khích bất ngờ chợt im!
Núi lô xô lặng phắc nhìn…
Phập phồng rộn những cánh chim… cò về!
Cánh cò chớp rối trời quê
Phau phau đỉnh núi bộn bề tầng không
Cánh cò chớp sóng trên sông
Từ trong thung núi mênh mông tràn về.
Mắt ai lấp lánh chưa kìa!
Lòng rưng rưng một chiều quê thanh bình…
Nửa đêm, mơ giật thót mình
Cánh cò chao với bóng hình ai chao?
 
11. HỘI LIM
Chờ em về trẩy Hội Lim
Thấp tha thấp thỏm dõi tìm, thì ra...
Em đi hội với người ta
Nên tôi đành đứng từ xa, ngậm ngùi.
Hội Xuân chừng sắp tàn rồi
Quan họ giã bạn bên trời í a…
Thẫn thờ dưới gốc si già
rễ buông tha thướt như là tóc ai?
Lá ơi, đừng đậu xuống vai
Hình như, lá cũng thở dài… hình như…
12. BÊN TƯỢNG VỌNG PHU
Chờ chồng đã hóa đá rồi
Vẫn địu con dõi phương trời ngái xa
Công lênh một kiếp đàn bà
Giờ thành vôi để xây nhà…
Trời ơi!
Xót xa...
Người đứng lặng người!
Trời xanh bỗng đổ lệ rơi nhạt nhòa…
Trông vời biên ải xa xa
Những nàng Tô Thị khiến ta ngậm ngùi…
13. CÔ GIÁO VÙNG CAO
Leo ngàn thước tới thăm em
Mái trường mờ ảo sương chen lối vào
Bồng bềnh trời thấp đất cao
Mây ngần cuống quýt trốn vào trong nhau…
Đột nhiên trời đổ mưa mau
Xòe ô, em vội đi đâu lúc này?
Cầu trời tóc gió thôi bay
Mưa xiên đừng ướt vầng mây ngọc ngà…
Ngước lên, em chợt nhận ra
Ô rơi, ướt áo, “người ta” bắt đền!
Vầng mây ấm, nụ môi mềm
Tôi ngợp thở trước sân thềm ngợp mưa…
14. SÔNG BẰNG
Sông Bằng
Nước có bằng đâu
Nơi thì trơ cát nơi sâu vô chừng...
Quanh co triền núi, bìa rừng
Chảy về đâu cứ ngập ngừng dòng trôi?
Áo chàm ngày ấy đâu rồi?
Ly rượu em chúc hương đời vẫn vương…
Trập trùng núi ẩn trong sương
Sông trôi hay mái tóc buông thuở nào?
Vỗ bờ, tiếng sóng lao xao
Đò ai gối bến cắm sào đợi trăng?
 
15. SA PA CÕI MỘNG TRẦN GIAN
Thôi. Chào tạm biệt Sa Pa
Tôi về với chốn phồn hoa Thị thành
Xe qua đỉnh Phan Xi Păng
Như thuyền bơi ngược trên dòng sông sương
Dưới thung mây trắng dập dờn
Như muôn lớp sóng trùng dương xô bờ…
Chưa xa, lòng đã ngẩn ngơ
Xe về hết dốc lại bò ngược lên
Lại bồng bềnh với sóng sương 
Lại đắm mình với mây vờn núi xa.
Tôi trở lại với Sa Pa 
Niềm vui chợt đến la đà tuyết rơi! 
Muôn vàn bông trắng tinh khôi
Rơi, rơi… đậu xuống thơ tôi ngỡ ngàng.
Sa Pa cõi mộng trần gian
Đắm say khi đến xốn xang khi về ...
16. Ở BÃI ĐÁ CỔ SA PA
Người xưa
Đau đáu nỗi gì?
Mà khắc vào đá
Mà ghi để đời?
Đá ơi!
Ai rắc lưng đồi
Non xanh lưu dấu cõi người ngàn năm?
Hỏi trời
Trời có biết chăng?
Hỏi đá
Đá cứ lặng băng
Hỏi người
Em ơi, em lắc đầu, cười
Lấp lánh khuyên bạc đeo trời lửng lơ.
Lòng anh thành đá người xưa
Nụ cười lúng liếng em vừa khắc lên...
 
* 17. THIÊN ĐƯỜNG CÁT CÁT
Thiên đường ẩn dưới thung sâu
Du khách ríu bước chân nhau tìm về
Cầu treo lắt lẻo vắt khe
Tiếng cười ròn rã, ô che nghiêng cầu.
Nương thang lúa đã buông câu
Thác bung trắng xóa trên đầu… mưa rơi?
Mây trôi vào ảnh cùng người
Lung linh đáy nước in trời lung linh.
Chưa đi cũng đến chợ tình
Tiếng khèn ai ngỡ gọi mình thiết tha?
Búp tay sơn nữ Sa Pa
Dập dờn như bướm vờn hoa, dập dờn…
Chia tay Cát Cát.
Hoàng hôn.
Mắt ai níu ngược con đường về ai?
 
18. NÚI CÔ TIÊN
Nàng về Thượng giới khi nao
Gửi trần gian cặp trái đào mởn xanh
Nhũ thiêng bầu sữa ngọt lành
Mênh mang tình Mẹ để dành trần gian?
Trời mênh mang, đất mênh mang
Muốn thành mây mãi lang thang chốn này
Dùng dằng em níu bàn tay
Đi anh, kẻo sắp cạn ngày… núi ghen…
 
19. NÕN XUÂN
Áo mây gió cởi bất ngờ
Giữa thung xanh nhú đôi gò mướt xanh
Áo em hờ hững mong manh
Gió tinh nghịch níu mắt anh chạm vào.
Trời thì ngăn ngắt tầng cao
Mây thì nõn thế, lẽ nào, nõn ơi…
Đường lên thăm thẳm Cổng Trời
Lộc Xuân cởi nõn nói lời Người Xuân
20. THA THẨN CHỢ VIỀNG
Lễ xong ra đến cửa Đền
Nhấp nhô sóng lễ bơi trên sóng người
Ngực em chạm phải ngực tôi
Để mâm lễ cứ chơi vơi trên đầu.
Lóng ngóng tay biết đặt đâu
Đưa lên, ngực lại chạm nhau, bồi hồi...
Mâm chao, mấy thiếp vàng rơi
Tôi cúi nhặt, chạm nụ cười thật duyên...
Rồi, em vào lễ trong Đền.
Rồi, người đến lễ như nêm... thế rồi...
Sân Đền mưa lất phất rơi
Tôi đứng đến nhọ mặt người đợi em...
Chợ Viềng
Tha thẩn tàn đêm
Tôi đi tìm nụ cười duyên, đâu rồi?
 
21. LỘC XUÂN
Chợ Viềng bán rủi mua may
Tôi đem bán lẻ chuỗi ngày đơn côi
Trong đền em khấn bên tôi
"Cầu duyên Tần - Tấn... mong Người độ tâm"!
Chắp tay, tôi cũng thì thầm
Sợ ai nghe, chỉ lầm rầm, nhỏ thôi...
Ngó sang
Em nhoẻn miệng cười
Bát nhang bỗng ‘hóa’ lửa ngời sáng đêm!
Đội ơn Trời Phật linh thiêng
Cầu được, ước thấy tôi, em xuân này.
Sân đền mưa bụi bay bay...
22. DẤU XƯA…
Bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người
Lang thang tìm dấu chân thời đã qua…
Sông Hoài- dải lụa thướt tha
Hội An - Phố Cổ đèn hoa rực mầu.
Nhang trầm em thắp Chùa Cầu
Hương thơm ngày ấy vương lâu đến giờ?
Tôi về tìm lại chốn xưa
Nơi em lưu dấu chân vừa bước lên?
Bàn chân vô định trong đêm
Đưa tôi lạc đến những miền không em…
 
23. CÂY VẢI ĐỀN TRẦN KHÁT CHÂN
Khát Chân *
Khao khát Thiện- Chân
Căm người bất nghĩa bất nhân ở đời!
Muốn phanh thây kẻ thoán ngôi
Xây Thành trên máu xương người lầm than!
Đầu rơi!
Miệng vẫn thét vang 
Hóa cây Vải đứng hiên ngang giữa trời?
Cụt đầu, cây vẫn xanh tươi 
Hai tay vươn thẳng lên trời hiên ngang!
Tri ân dũng tướng Nước Nam 
Hoa vải nở trắng tràn sang mấy mùa...
Cái người bất nghĩa khi xưa 
Lạc về bên ấy hồn giờ nơi nao?
• Danh tướng Trần Khát Trân.
24. TRĂNG SẦM SƠN
Sầm Sơn.
Trăng nhễ nhại trăng…
Lênh loang sóng vỗ
Bờ nằm nghiêng nghiêng
Dịu dàng từng đợt ào lên
Bờ ôm sóng ngã vào đêm
Gió vờn…
Cánh Cò (1) chao sóng chập chờn
Dục thuyền Ngư Phủ dong buồm ra khơi?
Chuyện tình xưa ngỡ quên rồi
Bên hòn Trống Mái bồi hồi đêm thanh…
‘Cánh Cò’ ngủ thiếp vai anh
Thông lả ngọn… gió vòng quanh, giận hờn?
Ánh trăng cũng nhễ nhại hơn
Lung linh chảy xuống Sầm Sơn…
Đêm này…
• Truyền thuyết về mối tình thuỷ chung giữa Nàng Tiên Cò và chàng Ngư Phủ:..Vào một buổi chiều, khi thuyền đã cập bến, trời bỗng nổi cơn giông dữ dội, giữa không trung, một cánh cò trắng sức cùng lực kiệt lao xuống Vũng Tiên…
25. SẮC XUÂN
Để anh đi tất cho em
Đêm qua lại thức trắng đêm, ốm rồi.
Như ngày xa thuở chín mười,
Mẹ cha chăm bẵm khi trời chuyển Đông.
Doanh nhân công việc chất chồng
Gót son cùng với má hồng phôi phai
Bàn chân chẳng quản chông gai
Vì con vì cháu dẻo dai dặm trường...
Nâng bàn chân lạnh thân thương
Càng thêm yêu những nẻo đường em qua.
Như tình yêu của chúng ta
Dẫu trăm năm mãi vẫn là thanh tân.
Nào em, em hãy nâng chân
Để anh đi tất, chớm xuân, lạnh trời…
 
Bành Thanh Bần
 

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: