Biểu Quyết

Bạn biết website của chúng tôi qua kênh thông tin nào?

  •   Internet
  •   Báo chí
  •   Nghe bạn bè giới thiệu

Biểu quyết

Xem kết quả

Số lượt truy cập: 11401674

Đang online: 107

» Văn & Thơ » Văn Xuôi

NGUYỄN BẮC SƠN

-- Ngày cập nhật:23/12/2016

Nhà văn Nguyễn Bắc Sơn sinh năm 1941; Nguyên quán: Thạch Thất, Hà Tây; Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tác phẩm chính: Thực hư; Luật đời cha và con, Gã tép riu,...

 

Nhà văn Nguyễn Bắc Sơn. Ảnh: HanoiTV

 

Trung thành với phong cách Luật đời cha và con cũng như Lửa đắng, Nguyễn Bắc Sơn luôn có lối viết dựa trên nguyên tắc truyền thống của tiểu thuyết cổ điển. Gã tép riu là tiểu thuyết tâm lý xã hội xuất bản năm 2013, Nxb Hội nhà văn và là tiểu thuyết mang những kiến giải chính trị, bàn về những bất cập của nền văn hoá đương đại. Xứ Đoài Văn xin trích một chương trong tiểu thuyết này.

46.

Ngồi trên xe taxi, Thủy vừa thích thú vừa thù hận. Thế là ta tìm được cơ sở bí mật của ngươi rồi. Có thế chứ. Nghiệp vụ chuyên môn nhà trường cảnh sát dạy ta thế mà được việc. Ngươi có cãi đằng giời. Giờ thì tha hồ mà khốn nạn với ta. Cứ vênh vang tự đắc nữa đi. Giờ mới biết mèo nào cắn mỉu nào nhé.

Con đĩ non của nó sao mà ghét thế không biết. Đúng là đồ thối thây, đồ quạ mổ, đồ diều tha ma bắt. Trông nõn nà thế, chả trách gì thằng chồng mình mê mẩn. Nhưng không dễ gì sống được với nhau đâu. Dù cuối cùng, ta có cho ngươi li dị thì cũng tay trắng mà cút xéo chứ không hòng chia chác nhà cửa đâu nhớ.

Việc đầu tiên là phải tìm cái giấy đăng ký kết hôn đã. Không biết để đâu, không biết còn không? Con đĩ non cũng gớm ghê chứ không vừa. Phải chuẩn bị cẩn thận mới được. Thủy tìm trong danh sách bạn học trung cấp cảnh sát ngày trước, xem ai quê ở vùng ấy. Tìm được một người rồi, chị nhờ tìm hiểu xem, ở số nhà ấy, đường ấy, cái con ấy có đăng ký tạm trú hay thường trú không. Tên là gì. Nhân thân thế nào. Đăng ký từ bao giờ? Chủ ngôi nhà ấy là ai, bán hay cho thuê v.v… Nghĩa là tất cả những thông tin có thể tìm hiểu được, càng chi tiết, cụ thể càng tốt.

Thủy đến nhà Thầy, nhờ chọn một ngày tốt, giờ tốt sẽ đổ bộ lên, cho một trận để nó biết thế nào là lễ độ…

… Chuông bị nhấn một hồi dài như báo hiệu, tao đây, tao hẹn mày rồi. Mở cửa ra ngay, con đĩ. Mày đã nói thế thì chắc là không dám đóng chặt cổng, cố thủ để tránh gặp tao, đợi cái thằng dâm dê dậm dật của mày kịp về bảo vệ mày.

Dự lại lặc lè cái bụng bẩy tháng đi ra. Đàng hoàng tự tin, cô chủ động:

- Chào chị. Chắc là chị mang giấy đăng ký kết hôn cho tôi xem phải không?

- Chứ còn gì nữa!

- Tôi cũng đoán thế. Chị chỉ có thể lấy nó làm bằng chứng cho cuộc hôn nhân của mình. Điều ấy thì đúng rồi. Chị cứ giữ cho cẩn thận. Với câu nói bất nhã của chị hôm trước, lẽ ra tôi không tiếp chị đâu. Nhưng chị đã cất công về mang nó lên, tôi không tiếp thì mang tiếng là cố chấp. Mời chị vào nhà.

Thủy đang ở độ sung mãn. Mối tình với thủ trưởng cũng thêm sức mạnh cho cuộc chiến này. Cương vị ở cơ quan mới càng làm cho chị phấn chấn, tự tin khi gặp đối phương. Mình chót vót trên cao. Nó lè tè dưới đất. Loại mạt hạng, dưới đáy xã hội. Không ai thèm nhìn, chứ đừng nói nhìn bằng nửa con mắt. Lẽ ra không mất thì giờ thế này, nhưng mình phải gặp nó để có bằng chứng trị thằng chồng đổ đốn.

Thủy cố nén phẫn uất. Nén cả những bước chân khỏe khoắn, mạnh mẽ, đầy uy lực, nhưng không thể nện gót ra oai. Phải ghìm bước, đi sau con đàn bà chửa này. Mặt mũi, da thịt dù có mĩ miều thế nào thì cũng vẫn bẩn con thơ, dơ người chửa. Một con đĩ chửa trông càng đĩ, càng tởm. Mà nó lại chửa với chính thằng chồng một thời của mình mới trớ trêu chứ!

- Mời chị ngồi… Mời chị xơi nước.

Nếu vừa nhìn thấy mình, chị ta đã chửi trùm, chửi lấp, thì Dự đã đóng cửa, bịt tai thật. Nhưng việc chị ta về, chịu mang giấy kết hôn lên, chứng tỏ chị ta không phải loại người ấy. Chị ta sẽ đấu lí đây. Mà đấu lí cũng như đấu cờ. Ai đi trước sẽ có lợi thế. Không để đối phương kịp mở miệng, Dự tấn công ngay:

- Với tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay, hẳn chị muốn khẳng định mình là vợ anh Tùng?

- Thế mà còn phải hỏi à?

Không thèm đưa mắt nhìn quanh ngôi nhà chẳng ra nhà, chỉ tập trung nhìn xoáy vào mắt đối phương. Chỉ muốn ăn tươi nuốt sống nó. Đè bẹp. Nghiền nát. Cắn xé. Băm vằm. Giẫm đạp. Di dưới gót chân. Nhổ nước bọt vào mặt. Thế của tao là thế ngồi trên đầu mày.

Tưởng với câu trả lời trống không khinh miệt ấy, đối phương phải cứng họng. Nhưng, một lần nữa, Thủy lại bất ngờ khi nó ra đòn tiếp:

- ... Điều ấy hoàn toàn đúng… về danh nghĩa… Thế còn thực tế ?

- Này, cô đừng có gái...

Lập tức, Dự giơ cả bàn tay xòe ra trước mặt kẻ đối địch, như kiên quyết chặn đứng câu nói dở dang, khiến Thủy phải ngừng lại. Quả thật con này ghê. Nói thế là nó có ý thức đầy đủ về mình. Nó hiểu rõ pháp luật. Nó biết cách đấu lí với mình. Cái con đĩ thối l... này. Ngay bây giờ, mày sẽ biết tao là ai. Nhưng xem ra nó rất cứng cựa. Phải cẩn thận mới được. Còn Dự thì đanh mặt lại thể hiện rõ vẻ cứng cỏi, tự chủ của mình. Một lần nữa cô lại cảnh cáo chị ta, theo đúng nguyên tắc xã giao tối thiểu khi đang ở trong nhà người khác:

- Chị mà dùng lại câu nói bất nhã với tôi hôm trước là tôi mời chị ra khỏi cửa đấy. Chị muốn nói gì thì nói, nhưng không được xúc phạm tôi.

Sau câu cảnh cáo mà bất kỳ người nào, ở cương vị gì trên đời này cũng phải chịu, Dự nhắc lại lí lẽ của mình. Mà với lí lẽ này, rõ ràng là chị ta phải cứng họng:

- ... Chị là vợ anh ấy trên danh nghĩa, còn tôi là vợ anh ấy trong thực tế...

Lí lẽ ấy, chắc chắn là Thủy phải chịu. Và ngay sau đó, Dự đưa ra lí lẽ thứ hai. Lí lẽ này cũng là một sự thật hiển nhiên, bắt buộc đối thủ phải thừa nhận:

- ... Dù xuất thân của tôi thế nào, thì cũng đã được anh ấy chấp nhận...

Và, cô đưa ra lí lẽ cuối cùng, cũng là một thực tế hiển nhiên :

- ... Còn chị thì đã bị anh ấy bỏ để lấy tôi.

- Này, cô đừng có lăng loàn, đừng hàm hồ. Ai bảo cô là anh ấy bỏ tôi. Có tôi bỏ anh ta thì có...

Bị cuốn theo những câu nói của Dự, buộc phải chống đỡ đòn đánh của nó, thế là hở sườn. Lẽ ra mình chủ động hoàn toàn, hóa ra lại bị động hoàn toàn. Giờ nó đưa chuyện ấy ra, thế là mình bị lép vế trước cả thằng chồng mình, trước cả nó. Cũng không phải Dự có tài tranh luận, khéo lừa chị ta. Cô đưa ra toàn những sự thật hiển nhiên, mà nhờ tung đòn ra trước, Dự đã đẩy tình địch vào thế bị động, bắt buộc phải chống đỡ và rơi vào bẫy lí lẽ của mình. Sẽ là nỗi nhục nếu bị chồng bỏ. Sẽ là cao giá nếu mình bỏ chồng. Đấy là mối bận tâm của Thủy lúc này. Chính vì mối bận tâm ấy mà chị phải tranh cãi với nó để bảo vệ sĩ diện của mình, rằng mình bỏ anh ta chứ không phải anh ta bỏ mình.

Chớp cơ hội, Dự tiếp tục phát triển lí lẽ không thể bác được:

- Ấy đấy, thực chất vấn đề chị tự nói ra rồi. Chị bỏ anh ấy ! Chị ghẻ lạnh anh ấy trong một thời gian dài. Tôi có được anh ấy kể qua. Còn tôi, tôi cũng kể về quãng đời ô nhục của mình cho anh ấy nghe, không giấu giếm, không phải để quyến rũ anh ấy. Còn, vì sao anh ấy đến với tôi là chuyện của anh ấy. Điều ấy thì tôi thề với chị rằng, tôi không hề lấy đó làm mục đích, cũng không hề mơ tưởng tới. Vì chị biết rõ rằng, công việc của tôi khi ấy là kiếm tiền chứ không phải là kiếm tình. Tình đến ngẫu nhiên vì những lí do, về phía tôi thì tôi hiểu, còn về phía anh ấy thì tôi chưa hiểu. Nhưng chắc chắn phải có những lí do nào đấy, một sự đồng cảm nào đấy, đồng điệu nào đấy. Một người trí thức như anh ấy, làm gì cũng suy nghĩ cân nhắc cẩn trọng. Dứt khoát không phải là thương hại. Nếu thương hại, người ta chỉ có thể cho tiền, hoặc kiếm cho một công ăn việc làm nào đấy là cùng.

Gì thì gì, cũng phải công nhận là con đĩ già mồm này nói đúng. Nhưng Thủy cú. Để nó phân tích, lên án mình thì không chịu nổi. Lẽ nào cứ ngồi nghe nó vừa biện hộ cho nó, vừa lên án mình. Cái điều nó cảnh cáo mình cũng đúng, nhưng vẫn phải dùng lại, vì đúng quá đi rồi. Thế nên, Thủy vẫn nhắc lại câu nói bất nhã của mình:

- Tôi xin lỗi, phải nhắc lại, cô đúng là gái đĩ già mồm!

Với câu này, thật ra Thủy đã gián tiếp thừa nhận mình thua, mình không mồm mép bằng nó rồi.

Một lần nữa chị lại bất ngờ. Chính Dự cũng không ngờ mình lại liều đến mức này, khi tung ra câu trả đũa đích đáng:

- Tôi cũng xin lỗi chị, nhưng con đĩ già mồm này lại là sự lựa chọn chính xác của anh ấy, chứ không phải là chị. Anh ấy đã làm đơn xin li dị chị, chứ không phải ngược lại. Đúng không nào?

Thủy điên lên vì sự thật hiển nhiên mà Dự nêu ra. Quả thật, cô ta không hề xúc phạm mình. Nhưng, thế này thì không chịu được. Thực chất là mình bỏ anh ta đấy, nhưng trước bàn dân thiên hạ, lại mang tiếng là anh ta bỏ mình để chạy theo một con đĩ. Ai mà chịu được điều sỉ nhục này. Càng không thể chịu thua con đĩ này. Hiển nhiên là nó dùng mọi cách để quyến rũ anh ta. Mà đàn bà, nhất là loại làm nghề bán trôn nuôi miệng thì có cách gì khác ngoài dùng xác thịt làm mồi nhử. Đã thế, ta phải khoét sâu vào điểm này để nó phải biết nhục mới được:

- Chắc cô biết điều này hơn tôi, khi đứng trước một người đàn bà trần truồng thì người đàn ông nào cũng có thể trở thành con thú đói.

Lại càng bất ngờ hỡn nữa khi Thủy thấy con này thừa nhận điều mình nói ra. Nhưng nó vẫn cứ nghĩ được đòn tấn công mới ghê:

- Chị nói đúng, điều ấy thì tôi biết hơn chị thật. Thế thì, khi con thú trong anh ấy bị chị xua đuổi, tìm đến tôi, hà cớ gì chị không cho anh ấy li dị. Hà cớ gì chị đến đây ? Xin hỏi thẳng, chị tìm tôi với mục đích gì ?

Quả thật, con đĩ già mồm này ghê gớm. Nó dồn mình đến chỗ phải bộc lộ con người thật của mình. Không nhẽ lại thú với nó là tao đến để trả thù chồng tao, rằng, bà không thèm ăn nữa, thì bà đạp đổ. Nhưng mày đừng hòng được ăn, dù chỉ là cơm thừa canh cặn của tao. Tao sẽ làm cho hai đứa lên bờ xuống ruộng, khốn khổ khốn nạn. Chưa biết trả lời thế nào thì nó đã lại ra đòn tiếp:

- Nếu chị còn yêu anh ấy thì đã đi một nhẽ. Tôi không cao thượng gì. Con đĩ già mồm này, như chị gọi thì làm gì có lòng cao thượng. Chắc chị nghĩ thế chứ gì? Dù vậy, nếu chị còn yêu anh ấy và anh ấy muốn trở về với chị, tôi cũng sẽ trả anh ấy cho chị. Còn đứa con trong bụng này, đã trót có rồi tôi sẽ giữ, làm chỗ dựa cho đời mình sau này. Chị đã thừa nhận không còn yêu anh ấy nữa, và tôi biết chắc rằng, và chị cũng biết rõ rằng anh ấy cũng không còn thiết gì chị nữa, thì chị nên giải thoát cho anh ấy mới phải. Một cuộc hôn nhân không còn lí do tồn tại là một cuộc hôn nhân chết mà chưa chôn thôi. Ấy là… chưa kể…

- Có giỏi thì nói ra!

Tuy giục đối phương nói, nhưng thật ra, Thủy cũng không đoán được nó sẽ nói gì. Vận dụng tất cả trí lực, vốn sống ra cũng không đoán được nó sẽ nói gì mà lại có vẻ đắn đo, do dự. Mà quái lạ, không biết con đĩ vắt mũi chưa sạch này làm gì mà cũng khua môi mua mép như người lớn thế nhỉ?

Dự thì chả sợ gì người đàn bà này. Cô biết thân phận mình không thể so với chị ta, nhưng cô cũng biết, mình được chồng chị ta yêu thương. Đấy là ưu thế, là chỗ dựa tinh thần vững chắc làm cô tự tin trong cuộc đấu khẩu này. Dẫu sao cũng phải lựa lời với điều sắp nói ra. Bằng suy đoán, cô lấy hết can đảm nói ra linh cảm phụ nữ của mình:

- Vâng, dù chỉ vào tuổi con chị, nhưng đã là một người đàn bà thì tôi cũng cứ nói thẳng ra, chưa kể... biết đâu... biết đâu, chị đã có… đã có… một người đàn ông khác.

Bị bắt đúng vở. Bị đi guốc vào bụng. Bị bắn trúng tim đen. Bị bắn trúng gót chân Asin. Bị điểm trúng huyệt. Lẽ ra, Thủy phải thừa nhận mà rút lui... nhưng vì sĩ diện, bị con nhãi ranh, con đĩ thập thành này cả gan lột bộ mặt thật của mình, dù bộ mặt ấy vẫn được giấu kín. Làm sao nó biết được. Đến thằng chồng mình cũng không thể biết cơ mà. Nhưng lúc này, mày nói thế là đã phạm tội vu cáo tao. Chị nổi dóa lên, điên lên vì thấy rõ ràng mình hoàn toàn thua nó, Thủy hét lên:

- Á à, cô mà dám dạy khôn tôi à, lại còn bôi nhọ tôi à?

Mặt đằng đằng sát khí, miệng nói, hai tay chị ta xô mạnh cái bàn nước về phía trước. Cạnh bàn lao vào giữa bụng làm Dự bật ngã bổ chửng.

47.

Không đề phòng và dù có đề phòng Dự cũng không thể chống đỡ được đòn tấn công bằng tất cả sức mạnh của một người đàn bà đang ba máu sáu cơn vì bị tình địch làm cho tức hộc máu mồm. Cô nằm bất động, mắt nhắm nghiền. Không còn biết trời đất gì nữa. Một dòng máu ngoằn ngoèo trên đất.

Mặt Thủy xanh đít nhái. Là phụ nữ đã từng sinh nở, chị ta biết chuyện gì đã xảy ra. Đờ người ra một lúc, không biết phải làm gì. Một lát, như tỉnh ra, chị ta cuống cuồng chạy ra cổng, vấp ngã sóng soài trên vỉa hè. Chiếc taxi vẫn đang đợi bên kia đường. Trở lại với người lái xe, chị ta bảo anh ta bế Dự ra xe. Máu nhỏ giọt trên lối đi. Người lái xe bảo, thế này thì hỏng hết ghế đệm của cháu. Thủy gắt, hỏng thì đền, chở đến bệnh viện ngay. Vừa ân hận, miệng vừa lẩm bẩm tự nguyền rủa mình. Thế là chuốc vạ vào thân rồi. Mẹ con nó có làm sao thì… Mà làm sao một mình lo nổi việc này. Làm sao ở đây nhiều ngày để giải quyết được mọi việc. Đành muối mặt gọi điện cho Tùng:

- Anh lên ngay, cô Dự đang cấp cứu ở khoa sản bệnh viện.

Chỉ dám nói thế rồi cúp máy ngay. Sợ bị Tùng hỏi thì không biết trả lời thế nào ?

Vừa trông thấy số máy quen, Tùng đã thót tim. Linh tính báo có việc dữ rồi. Anh tái mặt hốt hoảng. Thế nghĩa là cô ta đã phát hiện ra. Đã gặp Dự. Đã làm gì rồi. Có chuyện gì bất trắc xảy ra thì mày chết với tao. Nó phải làm gì thì Dự mới phải vào bệnh viện chứ. Chuyện gì? Chuyện gì hả giời? Đang phóng như điên, đột ngột gót trái dận liền ba số lùi về số một, chân phải đạp phanh sau, tay phải bóp phanh trước. Chiếc xe khựng đứng lại. Tùng bấm máy gọi Thủy. Cô ta không trả lời. Càng điên đầu. Mọi khi mất khoảng bốn mươi phút, vậy mà chưa đến nửa giờ sau, anh đã lao xe vào cổng bệnh viện. Thủy đang đứng chờ ở cổng. Vừa thấy Tùng, vội cụp mặt xuống, chỉ lấm lét nhìn, rồi hấp tấp đi theo vào phòng cấp cứu.

Không thèm nhìn, không hỏi cô ta nửa câu, Tùng nhào vào phòng mổ. Anh nói tên Dự, đưa thẻ nhà báo ra, xưng là chồng sản phụ, rồi hỏi bác sĩ trưởng nhóm thì nhận được một cái lắc đầu thất vọng:

- Mẹ thì sẽ qua khỏi nhưng không thể cứu được con đâu. Phải xử lí rồi mới gắp cháu ra được.

- Xử lí là thế nào hả bác sĩ?

- Thôi thôi, đấy thuộc chuyên môn chúng tôi. Ông không cần biết làm gì. Cứ yên tâm, chúng tôi sẽ làm với trách nhiệm cao nhất. Mẹ thì mất nhiều máu quá. Phải truyền. Riêng cú ngã đã nặng lắm rồi, lại còn cú đập mạnh vào giữa bụng, trúng cái thai nữa…

Thủy mon men đến gần phòng mổ, hỏi dò cô y tá xem tình hình thế nào. Lấy hết can đảm, chị ta đến trước mặt Tùng. Mặt gằm xuống, mồm lí nhí:

- Tôi xin lỗi, không ngờ một động tác giận dữ vô thức lại gây hậu quả nghiêm trọng đến thế. Tôi, tôi… sẽ có… trách nhiệm…

Tùng quay đi, để khỏi phải nhìn mặt chị ta. Giọng lạnh lùng, khô khốc. Giận dữ đến tận cùng. Buồn đau đến tận cùng, mà không hiểu sao anh lại rất sẽ sàng, nói chỉ vừa đủ nghe:

- Tốt nhất là bây giờ cô đừng để tôi nhìn thấy mặt.

Lúc này, Thủy lo lắng cho anh thật sự chứ không phải mầu mè đãi bôi:

- Mình anh trông nom lo liệu thế nào được?

Giọng Tùng vẫn sẽ sàng và lạnh tanh, dứt khoát:

- Không được cũng phải được, miễn là không phải nhìn thấy mặt cô thì tôi có thể làm được tất. Cô hãy có trách nhiệm với lương tâm mình. Tôi không cần gì cô cả.

Thủy đành lầm lũi bước đi. Đầu rũ xuống. Chắc cũng bị nỗi ân hận giày vò. Chị ta đi rồi, Tùng mới như tỉnh lại. Không biết bây giờ sẽ phải làm những gì, cũng không biết phải làm thế nào. Lấy ai chăm lo ăn uống cho Dự. Lại còn… con chưa thành người, nhưng đã được bố mẹ đặt tên là Chuối. Mẹ nó cũng đã sắm quần áo cho nó. Đưa con về đâu bây giờ? Anh biết, hơn bao giờ hết, lúc này, Dự cần mình bên cạnh. Cũng không thể gọi cho gia đình cô ấy được. Mọi chuyện chưa đâu vào đâu, biết ăn nói thế nào?

Không hiểu sao, anh bỗng nhớ đến một người bạn gái thân thiết thời phổ thông. Thân thiết lắm, nhưng không thành người yêu mới lạ. Cùng thành phố mà mấy năm liền chẳng một lần gặp mặt. Nhưng nếu cần thì thế nào chị bạn ấy cũng là người có mặt sớm nhất. Gọi điện, vắn tắt tình hình rồi nói, bạn tính kỹ xem có thể giúp được không, nửa giờ nữa hãy trả lời. Nhớ hỏi ý kiến ông xã đấy. Chị bạn bảo, không cần hỏi đâu, sáng mai sẽ lên ngay.

… Cháu Chuối được đặt trong một cái túi, gửi ở phòng lạnh nhà xác. Dự phải truyền máu, truyền huyết tương, truyền kháng sinh. Tùng ở bên Dự suốt. Cô đã tỉnh lại, nhìn Tùng, nước mắt ràn rụa, giọng rất yếu:

- Tại em không nói với anh, muốn xử lí một mình… Với lại, em nói với chị ấy cũng căng lắm… Không xúc phạm gì, nhưng thẳng thắn, không nhân nhượng… Chị ấy không chịu được khi một kẻ thấp hèn như em lại dám đấu lí với mình… Thế là chị ấy xô bàn đứng dậy. Chắc cũng không cố ý hại mẹ con em… Em không muốn để anh rơi vào tình trạng khó xử. Kể ra, anh đến với em muộn hơn, cho xong xuôi chuyện với chị ấy thì đúng hơn… Thế là em có lỗi với chị ấy. Đàn bà, mấy ai chịu được cảnh chồng chung… Tuy chị ấy li thân với anh lâu rồi… Em ân hận vì đã để mất Chuối. Em còn ân hận hơn…

Nói đến đây, Dự khóc nấc lên rồi ngất đi. Tùng cuống cuồng bấm chuông gọi bác sĩ trực vào cấp cứu. Ông bác sĩ được trưởng khoa dặn phải hết sức chăm sóc bệnh nhân này, ông ta biết anh là ai, dù rất kiềm chế mà giọng vẫn khó chịu:

- Anh là nhà báo mà không biết, bây giờ là lúc bệnh nhân cần nghỉ ngơi mới phục hồi được sức khỏe à? Chuyện trò những gì để cô ấy xúc động đến ngất đi như thế?

Tùng không dám hé răng nửa lời. Anh không đọc được những suy nghĩ của Dự lúc ấy nên không hiểu vì sao cô lại ngất đi. Chính lúc ấy, cô mới thấy hết nỗi ân hận về việc làm nhơ nhuốc của mình trong cái lần đi hoang. Cô đã đốt hết cả những gì đã mặc trên người hôm ấy. Cô đã tự xỉ vả, nguyền rủa mình. Biết mình đã xúc phạm anh ghê gớm nhất. Mỗi lần nhìn những vết xẹo trên cơ thể, nhất là chỗ đầu gối cô lại khấn thầm, anh tha lỗi cho em nhớ. Đúng ra em phải chết mới chuộc được lỗi. Giờ được sống thế này, em phải làm gì cho xứng với anh. Việc đọc sách báo, ghi chép là nằm trong ý định tự học, tự rèn luyện trước tiên là lấy lại cảm hứng văn chương, là để sống lại không khí văn chương ngày trước, lúc nào cũng tràn ngập trong mình. Biết đâu đấy. Trời không phụ ai… Chỉ như thế mới xứng đáng với sự bao dung của anh, mới là câu trả lời đích đáng cho chị ấy, mới chứng minh cho chị ta biết, em là sự lựa chọn đúng đắn của anh …

Bác sĩ trực bấm huyệt nhân trung, tiêm một mũi thuốc, Dự tỉnh lại. Biết sợ rồi, Tùng không dám chuyện nữa. Anh bảo cô:

- Thôi, em nhắm mắt lại, cố ngủ đi. Không nói chuyện nữa.

Anh chỉ dám nắm tay cô như muốn truyền sang cô niềm yêu thương vô hạn của mình. Thương quá. Chuyện như thế mà Dự vẫn nhận lỗi về mình, không hề trách móc, đổ lỗi cho Thủy. Càng ngày, anh càng nhận ra, tuy đã một thời sa ngã, nhưng cô ấy vẫn giữ được nhân cách, vẫn là một tâm hồn đẹp. Anh không hối hận khi gắn đời mình với cô.

Phòng hậu phẫu chật như hũ nút, một giường ba người nằm, ngồi la liệt. Ai truyền thì mới được nằm. Dây dợ lằng nhằng. Hai sản phụ nằm trở đầu đuôi. Mỗi sản phụ có một đến hai người nhà phục vụ. Họ nằm như lợn con san sát dưới sàn nhà, nửa người dưới trong gầm giường, nửa trên ra ngoài chỉ để chừa một lối hẹp hơn gang tay giữa hai dãy giường làm lối đi lại.

Sáng hôm sau, Dự tỉnh táo trở lại. Nghe cô nói, cứ phải ghé tai vào sát miệng. Đến khi anh nói lại phải ghé miệng vào tai cô. Ai cũng thế. Dự không nói to được, mà cũng không muốn để mọi người nghe. Cô dặn anh:

- Anh phải lo cho Chuối như một đứa con đã ra đời… Phải mua sắm cho con đủ thứ em dặn đấy. Nhớ lấy son môi đánh dấu vào trán con, để nếu nó lộn trở lại thì mình còn biết. Anh mua cho con một lai vàng để con mang theo... Nhớ mang cả con gấu bông nhỏ em để trong tủ cho con… Anh đừng khóc nữa… Em đau cả thể xác lẫn tinh thần mà còn chịu được... Anh chỉ đau tinh thần thôi… Nếu trời thương thì chúng mình sẽ có con khác anh ạ.

Tùng ghé vào tai cô:

- Anh đành tự an ủi kiểu phép thắng lợi tinh thần AQ([1]), trong cái rủi vẫn có cái may. Thế này thì không còn phải lo hòa giải nữa. Lần này ra tòa, chắc chắn họ sẽ giải quyết cho anh li dị. Chúng mình sẽ sớm danh chính ngôn thuận.

Suốt đêm qua, Tùng ngồi trên chiếc ghế đẩu nhựa, gục đầu vào thành giường ngủ, tay vẫn nắm tay Dự. Y tá trực thỉnh thoảng vào kiểm tra tốc độ truyền dẫn.

Sáng sau, mới đầu giờ chị bạn Tùng đã có mặt. Chỉ kịp nắm tay nhau một lúc là tất cả nỗi niềm của Tùng như đã truyền cả sang bạn. Chị nhìn Tùng, khẽ lắc đầu. Không ngờ bạn mình gặp cảnh ngộ này. Gương mặt thân thiết ngày nào sọm hẳn đi. Tùng dẫn chị vào phòng bệnh. Chị cầm tay Dự:

- Cố gắng đứng vững em nhé. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Trời có mắt đấy em ạ. Những kẻ ác, thế nào cũng gặp quả báo cho mà xem.

- Em nghĩ, chị ấy sẽ bị nỗi ân hận giày vò suốt đời, còn em, chỉ mong sớm tai qua nạn khỏi thôi chị ạ.

Có chị bạn lo việc ăn uống chăm nom rồi, Tùng dặn Dự:

- Em có thể coi chị bạn anh như anh, như mẹ em ở nhà ấy. Chị ấy có tấm lòng của cả hai người cộng lại.

Dự tràn nước mắt, nghiêng người lại để cả hai tay nắm được tay chị:

- Thế thì em sẽ chóng bình phục và tin rằng, mình có thể tìm lại chính mình, cho em và – ngừng giây lát – cho cả anh nữa, anh ạ!

Chị bạn đưa mắt nhìn Tùng như thầm bảo, một trang đời mới bắt đầu từ hôm nay đấy bạn ạ. Tùng nhắm mắt, khẽ gật đầu. Rồi anh đưa cả hai bàn tay ấp lấy hai bàn tay Dự vẫn đang nắm chặt tay người bạn gái mình. Nước mắt chị bạn rưng rưng. Rồi chị cũng đưa cả bàn tay kia trùm lên tay Tùng. Sáu bàn tay kết lại thành một khối, như một lời cầu mong, một lời hẹn ước, một lời cam kết. Sáu bàn tay cứ nắm chặt như thế lâu lắm, Tùng mới khẽ cựa tay mình. Chị bạn cũng rời tay Dự. Tùng nhìn hai người phụ nữ thân thiết:

- Mình phải đi lo việc cháu, bạn nhé. Anh đi đây Dự ạ.

Kinh nghiệm làm báo mách Tùng, muốn biết xó xỉnh nào ở đâu, chỉ cần hỏi mấy tay “xe ôm”. Quả thật, họ đưa anh đến một bác thợ mộc để đặt làm áo quan cho con, kích cỡ, dài 57, cao 25, ngang 25cm. Lại đến thuê một bác chuyên đào huyệt, đào cho một huyệt rộng thế nào để đặt vừa chiếc áo quan. Nhưng nhất thiết phải sâu 1,37m. Muốn sâu thế, phía trên phải đào rộng hơn kích cỡ áo quan ít nhất gấp ba lần. Chẳng hiểu sao lại phải sâu đến thế, không phải sâu hơn cũng không phải nông hơn, lại phải đặt theo đúng hướng ấy. Lại phải hạ huyệt đúng giờ ấy. Chỉ biết Thầy bảo thế. Dự dặn Tùng bồi dưỡng cho người ở nhà xác ngần ấy tiền để họ khâm liệm con cẩn thận. Hỏi sao em biết những thông tin này thì cô bảo, ở đây, họ truyền miệng nhau như thế. Có một đường dây lo từ A đến Z. Có thế, con mới mồ yên mả đẹp.

Tùng xuống nhà xác, người đảm trách mở buồng lạnh trao cho Tùng túi thi thể con. Anh mở ra, vội nhắm ngay mắt lại. Bộ xương con, ở tháng thứ bẩy đã hình thành đầy đủ, vậy mà... Máu đông lạnh cứng lại, đã chuyển sang mầu đen, chỉ còn hơi có sắc đỏ. Người này giở một vuông vải đỏ ra, đi găng tay cao su vào rồi trải bộ quần áo lọt lòng mà Dự đã mua từ khi biết tin mình có thai. Đủ cả bao tay, bao chân – bốn túi vải có dây thắt bằng len đỏ. Nhưng không thể mặc cho bé được, vì tất cả đã đông cứng lại thành một khối. Nếu đợi rã đông mới mặc thì không biết đến bao giờ. Mà làm rã đông cưỡng bức thì đau lòng quá. Vì thật ra, cũng không làm thế được. Bác sĩ đã “xử lí” rồi. Thôi, Chuối ơi, bố đành gói con lại vậy.

Thế là hai đứa con, một đứa chết mất xác dưới đáy biển, hay trong bụng cá dữ. Một đứa còn tất cả, nhưng lại không nguyên vẹn. Người của nhà xác đặt Chuối vào áo quan, rồi chèn xung quanh mấy xấp khăn xô mềm viền xanh viền đỏ dùng cho trẻ sơ sinh, Dự đã mua sẵn. Người này hỏi, hai tập tiền để rải trên đường hay gửi luôn cho cháu. Tùng bảo, thôi anh để cả cho cháu. Lai vàng cũng bỏ luôn vào, thỏi son để đánh dấu cũng cho cả vào, vì không thể đánh dấu vào đâu như lời Dự dặn. Đóng nắp ván thiên rồi mới nhớ, còn quên con gấu bông vàng. Người thợ mộc chỉ làm bốn chốt đinh tre ở hai thành vách quan tài và khoan bốn lỗ vào những vị trí tương ứng trên nắp ván thiên để sập xuống, chứ không dùng đinh đóng nên bật ra cũng dễ.

Tùng khóc ròng suốt từ lúc đón con trong tay người nhà xác, lúc người này khâm liệm con. Khóc suốt trên đường đèo con ra nghĩa địa. Bốn người được thuê, ròng hai dải vải trắng hạ cháu xuống huyệt. Đất rào rào trút xuống. Làm sao con ngủ được dưới đất này, trong cái nắng thiêu người này hả Chuối ơi! Nắng như đổ lửa. Chiếc bật lửa để trên mâm cơm cúng, ga bị nung nóng sùi ra. Ngọn nến cũng mềm oặt, phải cho vào chiếc cốc, lẽ ra để đựng rượu mới đốt được. Thầy cúng được mời đã đến từ nãy. Ông hỏi họ tên bố mẹ, địa chỉ. Khi hỏi về cháu, biết cháu vẫn còn trong bụng mẹ, nhưng đã có tên là Chuối, ông ghi hết mọi thông tin bằng chữ nho vào tờ sớ. Rồi mặc áo the, đội khăn xếp, xếp bằng tròn tề chỉnh dưới cái ô che nắng. Thầy đốt tờ sớ, miệng lầm rầm khấn. Đoạn, Thầy bắt đầu bài tụng kinh. Tay trái kiên nhẫn gõ mõ, tay phải chốc chốc thỉnh một tiếng chuông, miệng đọc liền tù tì hết trang này đến trang khác một cuốn sách chữ nho. Tiếng mõ đều đều, tiếng đọc kinh đều đều, đang to to, lại nhỏ dần như lịm đi, như không chịu được cái nóng quái ác. Rồi to dần lại như cố chịu đựng cái cảnh trời đầy. Chẳng ai hiểu Thầy đọc gì. Có khi chính Thầy cũng không tường tận ý nghĩa. Sau bài tụng, Thầy lấy ra đồng xu, tung lên xin âm dương. Thầy bảo được. Rồi hóa vàng.

Chưa bao giờ Tùng oán hận đời như lúc này. Cả những điều oán hận có lí và vô lí. Có cớ và vô cớ. Cả người hữu hình và vô hình. Cả điều có thể nguyền rủa thành lời và không thể nguyền rủa thành lời.

Hình như bao hờn tủi, oan trái chứa chất trong đời mình trước nay, nhân chuyện này bung hết cả ra, xé nát tâm can anh.

Chị bạn Tùng phải lo tất cả mọi việc chợ búa, giặt giũ, cơm nước cho cả ba người. Cơm nước dĩ nhiên phải có hai chế độ. Hai người ăn uống bình thường, nhưng một người phụ nữ gốc Hà Nội như chị thì không thể quá giản đơn được. Nhất là với người bạn trai thân thiết này. Vì thế bây giờ, chị dành cho Tùng một sự chăm chút hơn cả với chồng, như để bù đắp cho anh, lẽ ra ngày ấy có thể đi xa hơn tình bạn mà không hiểu sao lại không vượt qua được. Bây giờ anh lại ở tình cảnh này. Tự nhiên thấy ân hận, không biết có phải tại mình không? Hai người thường toàn ăn lệch pha, vì phải thay nhau trông Dự, mang cơm cho Dự. Nhưng cũng có một hai lần, ngồi ăn với nhau. Chẳng biết nghĩ gì, chỉ thấy chị nhìn bạn rồi nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt ứa ra. Tùng nhìn bạn:

- Chẳng biết hồi ấy, nếu mình với bạn đến với nhau thì có hạnh phúc không? Nhưng chắc chắn mình không lâm vào cảnh này.

Chị bạn bỏ bát đũa xuống, ra ngoài hiên đứng một lúc lâu rồi mới quay vào. Mắt còn ngấn nước:

- Thật chẳng sao hiểu nổi cuộc đời này. Ai ngờ, có lúc mình lại nấu nướng giặt rũ cho bạn, lại ngồi ăn với nhau trong một hoàn cảnh thế này. Âu cũng là sự sắp đặt của tạo hóa.

Chị nấu cháo thịt nạc, cháo tim cật, có khi là mua bát miến ngan, bún cá, bánh đa cá rô đồng, theo ý Dự. Thật ra là theo gợi ý của chị. Khi cô gật đầu món nào thì chị làm hay mua món ấy. Trông thấy bạn giặt quần áo cho mình, Tùng ước ao, nếu ngày ấy thành đôi mà bây giờ vẫn ngồi giặt thế kia nhỉ… Anh phải sắm ngay chiếc máy giặt cho chị bạn đỡ vất vả.

48.

Là người mẹ đã từng có con, giờ muốn có con cũng không được, nên việc làm cho con đĩ thập thành sẩy thai cũng làm Thủy động lòng. Thủy điên lên nên phải làm một cử chỉ gì đó cho hả giận thôi, chứ thật lòng cũng không định hại gì nó. Hậu quả của việc làm ấy buộc chị phải cân nhắc lại những bước đi tiếp theo. Đã có lần cảnh cáo chồng về việc đi qua đêm, dọa sẽ thay khóa mới không cho vào nhà, giờ phải mềm đi, nhún mình một chút, nhẫn nhịn một chút.

Hóa ra việc anh ta phản bội mình là có thật. Nếu không có chuyện này thì mình sẽ làm khác. Vì việc mình làm gây hậu quả quá nghiêm trọng nên buộc phải thay đổi chiến thuật. Phải hãm lại vậy. Với lại… lần gặp tuần trước ở khách sạn X, thủ trưởng đã thông báo rằng, sắp họp Ban Cán sự Đảng bàn về việc thực hiện chính sách cán bộ nữ. Anh ấy đang chỉ đạo hướng dư luận vào mình. Quả thật như tính toán của tay chồng mình nhiều năm trước, làm cái chân tổ chức ngon ăn hơn, an toàn hơn và ai cũng phải nể mình. Cũng phải nói là mình đã triệt để quán triệt những lời căn dặn của anh ấy về mấy cái “ệ” nên mọi chuyện đều tốt đẹp. Chưa kể vận dụng kinh nghiệm thời cán bộ đoàn, được Tùng cố vấn cho, bây giờ thành tích khuấy động việc đánh cầu lông, đã thành phong trào rồi.

Xem các chị em quần soóc trắng, áo phông trắng, phô bộ ngực căng, cặp đùi lẳn xoạc cẳng đỡ cầu cùng với những tiếng hò reo cổ vũ sau giờ hành chính thật vui. Cuộc chung kết sáng chủ nhật trở thành một sự kiện ở văn phòng Bộ. Bộ trưởng treo giải hẳn hoi. Thủy không sinh nở nữa, lại chăm luyện tập nên có một cơ thể đẹp và thành tích vượt trội so với chị em. Chị dễ dàng lọt vào chung kết và thắng áp đảo đối thủ. Cuối cuộc thi, lãnh đạo Bộ trao giải cho các vận động viên. Chính Bộ trưởng trao giải nhất đơn nữ cho người tình. Gương mặt chị hồng rực lên làm ông nhớ đến câu ca dao chị đọc ở khách sạn hôm nào. Mắt họ dán vào nhau, Thủy cố tình nắm lấy mấy ngón tay của người tình khi ông trao bó hoa cho mình.

Suốt sáng, loa truyền thanh oang oang thông báo diễn biến các trận đấu. Có kèm cả lời bình luận các cặp đấu. Đột nhiên, có một giọng khàn khàn cất lên. Vừa mới nghe, thưa toàn thể các bạn…, mọi người đã cười rồi. Họ nhận ra, giọng của người thích đùa cơ quan mình. Người này thưa gửi cẩn thận rồi bình luận:

- Chưa bao giờ Bộ ta có một cuộc thi đấu thể thao sôi nổi, hào hứng, hoành tráng thế này. Tất cả các quan chức lãnh đạo Bộ và các cục, vụ, viện đều có mặt. Ấy là nhờ chị Diệu Thủy, mới về Bộ ta công tác chưa lâu mà đã gây dựng được phong trào đánh cầu lông. Đặc biệt thú vị là, rất nhiều chị em phụ nữ tham gia. Tôi vừa nhận được điện khen ngợi của nhà thơ Bút Tre, xin đọc để mọi người cùng nghe: Hoan hô phụ nữ đánh cầu/ lông bay phần phật trên đầu các quan.

Ngay cả cái ngoại lệ, anh ấy cũng rất giữ gìn. Tuyệt đối không có chuyện làm việc tại phòng anh ấy như đã có mấy lần. Thèm mấy cũng phải nhịn, đợi ra khách sạn.

Để chắc ăn, Thủy đến nhà Chú ấy, báo cáo về công việc, rằng cháu đã nỗ lực làm theo lời căn dặn của chú.

Vị lãnh đạo phán:

- Nỗ lực phấn đấu thế là tốt. Cháu không làm hổ danh chú đã giới thiệu. Thế bây giờ có đề nghị gì không?

- Dạ, cháu cũng được đưa vào diện đề bạt theo chính sách cán bộ nữ lần này ạ…

- Thế thì tốt rồi. Chú sẽ nhắc bên tổ chức làm nhanh trường hợp cháu. Đừng quên chuyện chú đã kể, một đồng chí thợ điện cơ quan, chú còn bồi dưỡng thành bộ trưởng cơ mà! Với cháu, đấy mới là bước thứ nhất. Cách mạng là phải không ngừng thế tiến công. Cháu đang làm nghiên cứu sinh chứ gì. Khẩn trương bảo vệ luận án đi rồi báo cáo chú. Nhớ là phải luôn luôn tu dưỡng rèn luyện đạo đức theo gương Bác Hồ đấy nhé. Học tập và tu dưỡng là việc phải làm suốt đời, không một ngày nào được ngơi nghỉ. Cũng như sáng dậy phải rửa mặt, soi gương xem có vết bẩn thì rửa sạch. Phụ nữ càng chăm soi gương phải không?

*

*                      *

Sau mấy ngày cùng chị bạn chăm sóc Dự, Tùng về cơ quan. Nhìn gương mặt trưởng phòng mệt mỏi già đi đến mấy tuổi, các cháu xúm lại quanh anh. Mặt cháu nào cũng rầu rầu như đưa đám. Anh hỏi phó trưởng phòng đâu thì được biết, cô ta đi suốt, trên bảng lịch công tác thấy đề, đi cơ sở. Ơ, đâu một đứa rồi. Vừa lúc, cháu ấy mở cửa bước vào, hai tay đưa anh cốc nước xoài – Chú uống đi ạ. Thế  em… bé…? Tùng vẫn liên lạc với phòng để xem có chuyện gì đột xuất kiểu như công dân xin họp báo thì còn kịp thời chỉ đạo giải quyết nên cũng có thông tin sơ qua cho các cháu biết tình hình mình. Nghe cô nhân viên đã có con hỏi thế, anh không thể trả lời, chỉ nhắm mắt lại. Nước mắt cứ thế tràn ra… Căn phòng chìm sâu trong im lặng rất lâu. Các cháu để anh khóc một lúc, cho đến khi bình tâm, có thể nói được – Chú chôn cất em rồi. Theo đúng thủ tục nghi lễ như với một sinh linh đã ra đời…

- Tại cô phù thủy phòng mình đấy mà!

- Không cháu ạ, sớm muộn thì vợ chú cũng biết thôi.

- Vợ chú cũng không còn ở Bộ mình lâu rồi cơ mà…

- Cảm ơn các cháu đã chia sẻ. Chú phải lên báo cáo giám đốc đã nhé.

- Ơ, chú uống nước đi đã chứ.

- Ừ nhỉ, chú cảm ơn cháu… Tỉnh người lại thật!

Nghe Tùng báo cáo chuyện mình, Giám đốc hỏi thăm:

- Thế bây giờ sức khỏe cô ấy ra sao. Ai trông nom cô ấy trong bệnh viện? Có cần giúp đỡ gì không? Tôi không ngờ cậu lại gặp chuyện rắc rối thế…

Ông im lặng nghe anh kể, nhưng không có cái vẻ chăm chú lắm. Hình như ông còn bận tâm vào một chuyện gì khác, quan trọng hơn cả việc gia đình anh.

Tùng không biết rằng, ông đang phải đau đầu về cả hai việc thảm bại liên tiếp vừa qua của Thành phố đều do Tùng phá hỏng. Nó gây chấn động dự luận, làm mất uy tín Thành phố. Ông đã phải nghe nhiều cuộc điện thoại và hai cuộc gặp trực tiếp nên khó nghĩ vô cùng. Những gì nghe được, vừa đúng vừa không đúng. Đúng, vì anh ta nêu ra, nên dư luận báo chí mới xông vào. Không đúng, vì anh ta đâu phải là người có quyền lực gì mà ra lệnh cho báo chí. Họ làm theo mệnh lệnh của lương tâm họ, trách nhiệm công dân họ đấy chứ. Anh ta chỉ đầu têu thôi. Còn vụ quy ước cưới? Nói xuôi thì có vẻ đúng đấy, nhưng nói ngược như anh ta thì còn đúng hơn. Một nhà văn hóa đẳng cấp vào loại cao nhất nước, khi được hỏi ý kiến đã nói riêng với ông, rất tiếc là anh ta phản biện đúng đấy. Nhưng đã trót làm rồi, cũng không thể dừng. Được bao nhiêu thì được, cứ làm thôi. Chất trí thức trong con người nghệ sĩ ông thì nghiêng về anh, nhưng chất quan chức của một bánh xe trong guồng máy này lại bảo ông chỉ cần biết nó làm hỏng hai việc lớn như thế là đủ phải xử lí rồi. Nhưng đã xử lí thì phải có lí. Bí quá, ông bảo:

- Thôi, cậu cứ về làm việc đi. Có thể tranh thủ lên thăm cô ấy. Muốn kết hợp nghỉ phép cũng được. Mấy năm nay cậu có nghỉ phép gì đâu. Mọi chuyện sẽ tính tiếp.

49.

Chị bạn Tùng làm ở một cơ quan nghiên cứu, nên cuộc sống tĩnh tại, ít đi các địa phương, nhưng thỉnh thoảng cũng đi nước ngoài. Đi chợ là biết được sức khỏe kinh tế của một nước. Vào bệnh viện là biết được tổ chức bảo vệ sức khỏe của đất nước ấy. Đi chợ vùng này thấy rau xanh, củ quả, thực phẩm cũng lèo tèo như một chợ tạm, chợ cóc ở nơi mình sống. Còn bệnh viện thì không kinh khủng bằng các bệnh viện trung ương. Vì bệnh nhân cứ bị dồn lên đấy. Riêng khoa phụ sản thì đỡ chạy lên tuyến trên hơn, nhưng cũng thấy sợ. Đã qua tuổi sinh nở lâu rồi, giờ nhìn ai cũng thấy thương quá. Toàn những ca không bình thường cả. Nếu không phải là vợ bạn thì không gì bắt chị phải vào đây. Quý bạn nên chị rất thương Dự.

Sức trẻ, được truyền máu, truyền đạm, được chăm sóc tốt, nhất là thái độ trìu mến, ân cần của bạn Tùng như một người chị, người mẹ làm Dự lại sức nhanh. Mấy hôm sau, cô đã ngồi dậy dựa lưng vào tường, nói chuyện. Dự thanh minh:

- Đúng ra, em phải gọi chị là cô xưng cháu mới phải. Nhưng… chị là bạn anh Tùng, mà em thì lâu nay vẫn xưng hô với anh ấy như thế… Chị bỏ quá cho em nhé.

Nói được câu ấy là cũng biết phép tắc ăn ở đấy.

- Xưng hô có quan trọng gì đâu em. Anh Tùng với chị là hai người bạn khác giới tốt nhất của nhau đấy.

- Hồi tập trung luyện thi học sinh giỏi. Thầy dạy nguyên tắc xưng hô thời xưa cũng như thời nay là: Triều đình trọng tước, dòng tộc trọng thống, hương đảng trọng sỉ([2]), thế mà họ bảo bọn em gọi tất cả khách là anh tất. Mười bảy, mười tám là anh. Bẩy mươi, tám mươi cũng là anh.

- Thế à?

Chị định hỏi họ là ai? Chợt nhớ ra lại thôi ngay. Dự vẫn hồn nhiên:

- Hai người khác giới... em tưởng nếu không thành tình yêu thì... thôi chứ làm sao mà còn quý mến trân trọng nhau như chị với anh Tùng được.

- Chả phải thế đâu. Không yêu được nhau thì là bạn tốt của nhau. Có gì là lạ.

Không muốn Dự hỏi thêm về chuyện mình với Tùng, chị lảng đi:

- Em cần gì cứ nói chị giúp cho. Đừng ngại ngần nhé!

- Em phiền một việc, chị mang cho em mấy tờ báo anh ấy mới mang lên, và cuốn sách, ngoài cùng, ngay trên giá sách được không ạ?

- Em đang đọc giở à? Sách gì thế?

- Vâng, em mới xem được một ít. Đấy là cuốn Sức mạnh bí ẩn. 11 câu thần chú, trong đó có một câu mà em cho

 là cần thiết cho tất cả mọi người: Hãy thắp sáng ngọn lửa bên trong. Câu ấy đã được dùng làm mục tiêu cho một Thế vận hội mùa đông ở Mỹ. Em không biết một tí tiếng Anh nào trừ từ ok, nhưng em cho rằng dịch như thế không hay bằng câu dịch khác: Hãy cháy hết mình... Buồn cười, trong một vở kịch, chẳng biết vì sao mà người ta lại dịch thành: Nếu tôi không đốt lửa, nếu anh không đốt lửa, nếu chúng ta không đốt lửa cứ như bọn thiếu nhi chúng em ngày bé hò nhau mang củi đi đốt lửa trại ấy...

Dự nói tự nhiên như chia sẻ với một người bạn thân thiết. Chị giật mình. Cô này lạ thật. Chị nhớ cảm giác lúc Dự nghiêng người để đưa cả hai bàn tay nắm chặt tay mình, rồi sáu bàn tay nắm thành một khối. Nghe cô ấy nói, mình đã nhìn Tùng vừa ngạc nhiên vừa mừng vui. Liên tưởng được, so sánh được như thế phải là một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế lắm đấy. Nếu mình có thể làm gì được cho cô gái này, cũng là làm cho Tùng thì vui biết mấy. Câu chuyện của Dự làm chị tin vào ý nghĩ ấy. Dự kể tiếp:

- Cái ông tác giả người Mỹ này được suy tôn là người khám phá sức mạnh của ngôn từ đấy chị ạ. Rằng ngôn từ có khả năng hàn gắn vết thương, nhưng cũng có thể giết chết một con người.

Thấy Dự say sưa nói về cuốn sách, chị cũng thấy hấp dẫn. Định đứng dậy làm một cuốc xe về lấy ngay thì Dự ngăn lại:

- Thôi, để trưa chị mang cháo cho em rồi lấy nhân thể. Chị ngồi đây cho em được trò chuyện. Em thèm nói chuyện lắm, chỉ đứng sau nhu cầu đọc sách thôi. Chị bảo, thỉnh thoảng anh ấy mới vội về với em rồi lại vội đi ngay. Em toàn sống một mình thì làm gì chả cần hai thứ ấy.

- Thế bây giờ em đã có ý định gì cho cuộc sống mình chưa?

Dự thành thật:

- Em biết làm gì hả chị ? Tất cả đều trông mong vào anh ấy thôi. Anh ấy kiếm được việc gì thì em làm việc ấy. Miễn là lương thiện. Công việc bán hàng hiện nay nhàn nhã quá, thu nhập cũng không được bao nhiêu. Trong khi chờ đợi, em cố gắng dùng tất cả thời gian rỗi rãi vào việc đọc, tích lũy hiểu biết, chưa biết dùng vào việc gì, nhưng chắc không vô ích.

Cả hai chị em đều không biết thực chất thu nhập từ việc bán hàng là từ đâu. Mới gặp lại bạn, cũng chỉ biết vắn tắt câu chuyện và sơ qua nhân thân Dự nên chị giữ ý, không hỏi han thêm. Biết đâu lại vô tình gây khó xử cho bạn. Tốt nhất là cứ để Dự tự bộc lộ, thích nói chuyện gì thì nói. Bỗng giọng cô nhỏ hẳn lại:

- Em có một bí mật, chưa nói với cả anh Tùng.

- Thế có định nói với chị không?

- Để còn xem đã.

- Xem là xem cái gì? Phải có điều kiện à?

- Không phải điều kiện gì đâu. Em chỉ xem, chị có biết giữ bí mật không thôi?

- Bí mật với ai?

- Tất nhiên là với anh Tùng.

Chị có cảm giác như đang nói chuyện với con gái mình. Hai mẹ con đang âm mưu gì đó với chồng nó. Nó nhí nhảnh, hồn nhiên như với mẹ đẻ chứ không ý tứ như với mẹ chồng. Bản tính tò mò của phụ nữ trỗi dậy. Chị thử hỏi dò:

- Chị biết giữ mồm giữ miệng. Không ai cạy miệng chị được đâu.

- Thôi được, em tin chị, nhưng ít nhất cũng phải ra viện đã.

- Tiết lộ với chị bây giờ có hay không?

- Nhưng mà em giấu ở nhà cơ!

- Nhưng nó là cái gì chứ?

- Đã bảo bí mật mà chị.

Không moi được bí mật mà vẫn vui mới lạ. Chắc phải là một cái gì đó hay lắm. Cứ trông mắt cô thì biết. Chị cũng chưa làm gì để chinh phục Dự. Có lẽ niềm tin của Dự là bắc cầu qua Tùng thôi. Với lại, sự tận tình, ân cần của mình chắc cũng làm cô ấy quý mến tin cậy chăng?

Tùng điện lên, nói chị bạn cố gắng trông nom Dự giúp thêm ít ngày nữa, anh bận giải quyết một vài việc ở cơ quan. Chị bạn thấy sức khỏe Dự đã ổn định, có thể về nhà nằm tĩnh dưỡng nên xin cho cô ra viện. Đến lúc thanh toán viện phí mới hoảng lên. May là vừa xoẳn, chỉ còn đủ tiền xe chị em về.

Không còn tiền đi chợ, chị đành hỏi Dự có tiền không. Dự vui được về nhà, dù vẫn phải nằm một chỗ, nhưng thoải mái. Cô vui vẻ:

- Em có tiền chứ. Anh Tùng cho em tiêu pha không đến nỗi nào. Nhưng mà...

Chị bạn ngạc nhiên. Ngỡ là có điều gì khó nói về chuyện tiền nong nên hỏi:

- Nhưng mà gì cơ? Em chỉ đưa chị hai trăm thôi.

Nụ cười tươi rói, bật lên khanh khách:

- Không phải chuyện ấy. Thế chị không muốn xem bí mật của em à?

- Chị xin lỗi, muốn quá đi chứ, nhưng mải nghĩ chuyện đi chợ về nấu cơm nên quên mất. Nào, bí mật đâu. Mang ra đây.

Dự mở khóa, lấy trong ngăn tủ ra một xấp giấy đưa chị bằng cả hai tay:

- Đọc xong trả em ngay nhớ. Mà chị không được nói cho anh Tùng biết đấy.

- Gớm dặn mãi!

Muốn xem ngay, nhưng còn đi chợ, còn cơm nước, chị bảo cô:

- Cảm ơn em đã tin chị. Bây giờ đi chợ đã. Cơm xong chị sẽ xem rồi trả em ngay. Không sợ lộ đâu mà lo. Em thích ăn gì nào? Nhưng theo chị phải có món thịt gà rang nghệ đấy. Thời gian này, nó rất cần cho em.

- Vâng, em nghe lời chị. Làm mấy bìa đậu lướt ván chị nhớ. Em thèm rau muống luộc. Thế thôi chị ạ.

Trong khi chị nấu cơm thì Dự nằm chăm chú vào cuốn sách đang đọc giở. Vừa nhìn thấy mâm cơm, Dự kêu lên thích thú:

- Chị luộc rau xanh thế!

Rồi cô múc một muôi nước rau, cho vào bát mình: - Mời chị xơi cơm ạ, rồi mới đưa lên miệng, húp một chút. Chị bạn quan sát từng động tác ăn uống của Dự, thấy rõ nết ăn nết ở này là của một gia đình có nền nếp đây. Húp ngụm thứ hai, Dự hỏi:

- Chị có biết vì sao em rất thích rau muống luộc không?

Muốn để Dự bộc lộ hết con người mình nên làm như chẳng có suy nghĩ gì, chị hỏi:

- Chịu, chị cũng thích, thế em thích vì lẽ gì?

- Một là chỉ rau muống mới ăn cả đời được, ngày nào cũng ăn mà không chán. Rau gì dù đắt đến mấy, quý đến mấy cũng không ngày nào ăn được như thế. Hai là nó gợi cho em một câu thơ rất hay, không còn nhớ của ai "Hồ Gươm xanh như nước rau muống luộc".

Ái chà, cô bé nhiều suy tư liên tưởng gớm nhỉ. Chị đã xới cơm cho cả hai người. Cái gắp đầu tiên của Dự là thịt gà. Nào, đợi xem... không phải cho mình mà cô để vào bát cơm khách:

- Mời chị ạ!

- Cảm ơn em, ăn khỏe vào cho mau lại sức.

Chị cũng gắp một miếng vào bát Dự. Thế này là mừng cho Tùng rồi. Chứ vớ phải một cô, chỉ được một tí nhan sắc, một tí trẻ trung mà đầy những thói hư tật xấu thì có mà ốm người. Mà không dễ dạy dỗ, uốn nắn đâu. Vì nó đã ăn vào máu thịt, thành thói quen rồi. Xong bữa cơm ngon lành, Dự nói:

- Chị rửa bát hộ em nhớ. Không biết bao giờ em được đền đáp công lao chăm sóc của chị?

- Không nghĩ vớ vẩn thế. Đi nghỉ đi, chị dọn một tí là xong thôi, để còn đọc cái em đưa chứ.

- Vâng, vâng. Em hỏi một câu thôi. Thế chị được mấy người con ạ?

- Hai đứa, gái đầu lòng, trai thứ hai... Con trai cũng lớn hơn em nhiều. Thôi ngủ đi.

Hóa ra là một truyện ngắn có tên Nỗi đau lột xác. Lời đề từ là một câu thơ:

Ánh lửa đỏ hòn than đen/ Niềm vui thường đến từ trong nỗi buồn.

Đọc xong, chỉ hiểu lơ mơ, bởi cô không viết theo lối bình thường, mà theo kiểu cổ tích hay thần thoại gì ấy. Nghĩ mãi mới nhớ ra, người ta gọi đó là hiện thực kỳ ảo hay huyền ảo gì đó.

... Ở một khu rừng nọ, trong ngôi nhà nhỏ, có một cô gái đang sống hạnh phúc bên chồng. Một đêm, bỗng nghe theo tiếng gọi hoang dã trong rừng thẳm, bèn rón rén chui khỏi chăn ấm, ra đi... Thấy tiếng gà gáy, biết trời sắp sáng liền tìm đường về. Bỗng thấy trên quần áo đang mặc bâu đầy ròi bọ, sâu róm, bọ xít, vắt xanh, vắt nâu... Cô vội dứt tung áo quần nổi lửa đốt hết. Nó cháy sạch, nhưng từ đâu đó, những con khác lại bâu bám đầy người. Cô khóc, cầu khấn trời đất dang tay giúp mình thoát khỏi chúng. Bụt hiện lên bảo, có một con suối nước sôi sùng sục, ngùn ngụt hơi nóng ở ngay bìa rừng, chỉ kẻ nào can đảm nhẩy xuống đấy mới hy vọng thoát khỏi đám sâu bọ. – Thế thì hết đời con à? – Hết hay còn là tùy vào lương tâm con. Cô nhảy ào xuống, chìm nghỉm. Tưởng cả người bị luộc chín. Nhưng không. Nó lạnh toát như một khối băng giá, và khi nổi lên, thấy mình vẫn sống. Nhìn da thịt lại thấy nõn nà như trước và không còn một con vật bẩn thỉu nào bám vào.

Đại thể câu chuyện như thế. Chị nghĩ lan man không ngủ được. Dự thì ngược lại. Giấc ngủ ở nhà mình sau nhiều ngày ngột ngạt ở bệnh viện mới ngon lành chứ. Muộn lắm cô mới tỉnh dậy. Chỉ đợi có thế, chị đưa trả cô:

- Chị đọc rồi, kết hợp nội dung câu chuyện với tiêu đề và lời đề từ, chị chỉ hiểu đại khái thôi. Em giải thích cho chị hiểu rõ đi!

Dự cười rất tươi:

- Thôi, chị muốn hiểu thế nào thì hiểu.

50.

Hết giờ làm việc, các nhân viên trước khi về đều ghé vào chào Tùng. Không phải hôm nay mới thế. Trước nay đều thế. Buổi sáng đến, buổi chiều về đều vậy. Nhưng hôm nay, cháu nào cũng nói một câu gì đó rồi mới chào ra về:

- Chú giữ sức khỏe đấy. Chỉ mấy hôm thôi mà chú gầy đi trông thấy.

- Mọi việc rồi cũng qua đi chú ạ. Chắc chú biết hơn cháu, đời công bằng lắm mà chú.

- Cô phó phòng chắc tiểu nhân đắc ý lắm. Bọn cháu đang nghĩ kế trừng phạt đây.

Ngày trước, hết giờ anh còn muốn về nhà. Sáng lại hào hứng dắt xe đi làm. Những vụ việc thách thức, trêu ngươi, chọc tức trí tuệ, bản lĩnh làm Tùng say sưa làm việc. Suy nghĩ, đấu khẩu, đấu trí, soạn thảo văn bản, viết bài... là những niềm vui. Cái chết thảm của đứa con làm anh đau đớn tê tái, xót xa đến không còn sức lực, sinh khí... Nhưng, không về nhà thì đi đâu? Vẫn là nhà mình với bao tiền của chắt bóp dành dụm, mồ hôi nước mắt xây dựng. Vẫn là căn phòng độc thân quen thuộc bề bộn ngổn ngang sách báo. Vẫn phải về thôi. Ngán nhất là phải giáp mặt cô ta. Cũng không thể ngoảnh mặt quay đi như lâu nay. Phải mặt đối mặt, nói chuyện sòng phẳng.

Mảnh giấy dính mầu vàng đã chờ anh: Một lần nữa, tôi xin lỗi về chuyện đáng tiếc xẩy ra. Nhưng việc anh phản bội tôi là chuyện khác, không đánh đổi được. Tôi gửi anh số tiền đủ để khắc phục hậu quả. Ngày ghi ở dưới chính là ngày chị ta lên gây sự với Dự về. Tùng cầm mảnh giấy dính, dán vào sổ. Không động đến gói tiền, nên cũng không biết là bao nhiêu mà cô ta bảo là đủ để khắc phục hậu quả. Vụ trưởng Vụ tổ chức thì rủng rỉnh tiền nong rồi. Hậu quả về thể xác cũng chẳng đền được nữa là hậu quả về tinh thần cho cả hai người. Tùng bóc ra dán vào sổ, dán vào đấy mảnh giấy khác: Tối nay tôi cần nói chuyện với cô.

Chưa thấy cô ấy về, Tùng nấu cơm ăn trước rồi đi tắm rửa. Anh nằm thừ người trên chiếc chiếu trúc thân thuộc. Sau nhiều ngày với bao bức xúc, lo lắng, ngủ nghê vạ vật, giờ nằm trong căn phòng của mình, thấy thảnh thơi, khoan khoái, tuy rằng vẫn còn bao nỗi lo lắng đang đợi.

Sau giờ làm việc, Thủy còn ở lại chơi cầu lông với mấy thành viên câu lạc bộ. Mấy cô gái chưa chồng, mấy bà sồn sồn con đã lớn, đi du học nước ngoài hoặc đã ở riêng.

Vừa mở cửa, trông thấy xe Tùng, Thủy khẽ rùng mình một cái. Đọc mảnh giấy anh nhắn, lại thấy gói tiền vẫn nguyên chỗ cũ, chị hình dung ra thái độ của chồng. Vừa tắm vừa nghĩ, chưa biết nên đối phó thế nào. Nhai cơm mà như nhai trấu không bằng.

Chỉ ăn gọi là cho xong bữa, Thủy bấm máy:

- Anh xuống ta nói chuyện.

Tùng lững thững thả từng bước như đếm từng bậc cầu thang. Không ai chào ai. Anh ngồi xuống ghế, đối diện, nhìn thẳng vào mắt chị, cố hiểu xem, bây giờ, chị ta là người thế nào. Chị cũng nhìn lại Tùng, hình như cũng thầm hỏi một câu như thế. Không biết bao lâu rồi, giờ hai người mới nhìn vào mặt nhau, nhưng vô cảm, dửng dưng, dò xét. Tùng hỏi thẳng:

- Bây giờ, cô định thế nào đây?

- Tôi không phải nhắc lại nội dung đã viết cho anh. Tôi muốn biết tình hình trên ấy thế nào rồi? Cô ấy thế nào? Con cô ấy thế nào? Tôi quan tâm thật lòng, và gửi anh số tiền cũng là lo lắng thật lòng. Tôi biết tiền nong anh không xông xênh gì. Anh không nhận làm tôi càng ân hận.

- Con tôi đã mồ yên mả đẹp. Chính tôi chôn cất nó. Mẹ nó phải nằm lại nhiều ngày... Nếu cần tiền, tôi thà xin người khác chứ không nhận của cô... Cô trả tôi bao nhiêu mà bảo đủ để khắc phục hậu quả? Một gói chứ mười gói như thế cũng không làm cho tôi bớt hận. Giữa tôi và cô hỏi còn gì nữa không? Đã đến lúc li dị chưa?

- Đúng là không còn gì thật. Nhưng li dị lại là chuyện khác. Tôi chưa trả lời ngay được. Anh cố gắng chăm sóc cho cô ấy chóng hồi phục sức khỏe, và nhớ giữ gìn sức khỏe bản thân.

Nói đến đấy, Thủy đứng dậy, ra ý cuộc nói chuyện kết thúc. Chị lên phòng mình. Phải để cho mọi chuyện xong xuôi hết đã rồi sẽ tính tiếp.

*

*                      *

Mấy tuần sau. Bên Bộ X, Bán Cán sự Đảng họp bàn việc lựa chọn nhân sự tham gia Ban lãnh đạo Bộ. Bộ trưởng - Trưởng Ban Cán sự Đảng mở đầu:

- Đây là chủ trương lớn của Đảng, nhà nước. Chính sách cán bộ nữ phải được quán triệt. Yêu cầu là Bộ ta phải có một chỉ tiêu nữ. Các cục, vụ, viện, phòng, ban cũng thế. Giờ ta hãy bàn ở cấp Bộ trước để còn kịp gửi báo cáo lên Trung ương. Các đồng chí cho biết ý kiến.

Các thành viên trong Ban Cán sự Đảng đều đã được Trưởng Ban gặp riêng, đều được nghe lại băng ghi âm, ý kiến của vị lãnh đạo cao cấp gọi cho Bộ trưởng nên ý kiến rất chụm:

- Có lẽ, không ai xứng đáng hơn đồng chí Vụ trưởng vụ Tổ chức Cán bộ. Không phải là cán bộ kì cựu mà nắm bắt tình hình nhanh đến mức, nhiều người, trong đó có tôi phải ngạc nhiên. Mấy việc đề xuất lãnh đạo các đơn vị cấp hai làm rất chuẩn. Được dư luận đồng thuận cao.

- Cả bề nổi lẫn chiều sâu, đồng chí Diệu Thủy đều tỏ rõ là một người thực sự có năng lực.

- Phụ nữ là rất hay đố kỵ. Nhưng đồng chí Diệu Thủy được chị em rất quý mến. Đấy là một điều lạ.

- Tôi cho đấy là nhờ tác phong quần chúng tốt. Cứ như chị ấy sinh ra để làm công tác tổ chức vậy.

Bộ trưởng hỏi:

- Kết luận được chưa các đồng chí? Tôi xin thêm hai chi tiết nhỏ. Đồng chí Diệu Thủy sắp bảo vệ luận án tiến sĩ và một chi tiết không liên quan đến việc đề bạt cán bộ, nhưng là khía cạnh nhân đạo, nhân bản của con người: nếu là thời chống Mỹ thì đồng chí ấy sẽ được phong danh hiệu bà mẹ Việt Nam anh hùng, vì có một người con duy nhất hy sinh trong công cuộc bảo vệ tổ quốc ngoài Biển Đông.

Ý kiến ông làm mọi người đều rưng rưng cảm động.

*

*                      *

Hôm sau nữa, Tùng lên với Dự. Anh không biết rằng cô đã ra viện. Mừng lắm khi thấy cô đã khá hơn nhiều. Anh nói với bạn:

- Mình mà còn được hạnh phúc thế này thì ông xã bạn phải hạnh phúc lắm nhỉ. Tôi biết ơn bạn nhiều lắm đấy.

Chị bạn cố tình bỗ bã:

- Ơn với huệ gì kia chứ. Trả tiền viện phí đây. May mà mình mang đi phòng xa không thì phải gọi cho bạn thật. Mấy hôm nay phải lấy tiền Dự đi chợ đấy.

Tùng hỏi số tiền rồi đưa trả bạn. Chị đếm rồi nói:

- Lấy một nửa thôi. Tặng một nửa. Gọi là bạn bè giúp nhau khi hoạn nạn.

- Bạn đã mất gần hết một cái phép vì mình rồi. Không gì quý bằng thời gian đâu. Cầm lấy cho mình đỡ tủi. Vẫn còn đủ sức mà. Nếu cần, sẽ xin viện trợ. Thôi, ngày mai bạn về với ông xã đi. Tôi sẽ chạy đi chạy về. Bây giờ có thể công khai được rồi, tuy chưa được danh chính ngôn thuận.

Lúc này, Dự mới lên tiếng:

- Anh thật có lí khi từ nãy đến giờ toàn nói chuyện với bạn anh thôi. Chị ấy chả khác gì mẹ em, lại như một người bạn lớn cho em tâm sự đủ chuyện – cô nắm tay chị - Mai chị về rồi, cho em được thỉnh thoảng gọi điện hỏi han chuyện này chuyện khác chị nhé.

- Chị rất vui được em tin cậy, chia sẻ. Thôi, có khi mình ra xe về ngay thôi, cho vợ chồng bạn thoải mái trò chuyện.

Cái từ vợ chồng, lần đầu tiên Dự nghe. Cô vui thật sự. Trong khi Tùng vào khu phụ rửa mặt mũi thì Dự đã kịp đưa cho chị một chiếc phong bì và ghé vào tai chị nói gì đó. Hai chị em ôm nhau một lúc. Dự khóc làm chị cũng khóc theo.

Tùng đèo bạn ra bến xe. Hai người cùng ôm choàng lấy nhau một cái rồi buông ra ngay.

- Rất biết ơn bạn. Cho gửi lời cảm ơn ông xã nhé.

Tùng vừa dựng xe, bước lên hè, Dự đã đứng đợi, dang tay ôm anh hôn lấy hôn để. Anh cũng hôn lâu, hôn sâu như không ai gỡ ra được.

- Sao có những người tốt thế anh nhỉ?

- Ai sinh ra cũng tốt cả. Cuộc sống làm cho người ta thay đổi đi. Ai giữ được thì tốt mãi. Ai không giữ được thì xấu đi, hư hỏng đi. Chị bạn anh vẫn giữ được nguyên vẹn, lại còn tốt hơn cả ngày cùng học với anh nữa kia.

Dự thoáng chạnh lòng, nghĩ anh bóng gió xa xôi mình, nhưng thật ra Tùng đang nghĩ về Thủy, mà tí nữa sẽ phải kể với Dự. Vì nghĩ Tùng có ý nhắc nhở mình nên cô thật thà:

- Anh sẽ thấy em không làm anh phải xấu hổ nữa đâu.

*

*                      *

Người quay phim của phòng tuyên truyền Bộ đang thu vào ống kính hàng chữ trên tấm phông treo ở phòng họp: Lễ trao quyết định bổ nhiệm thứ trưởng bà Nguyễn Diệu Thủy. Hà Nội, ngày...

Ống kính lia xuống hàng ghế đầu, phía bên phải là Phó Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, Phó Trưởng ban Cán bộ Chính phủ và hai chuyện gia cao cấp tháp tùng. Hàng đầu bên trái là toàn bộ lãnh đạo Bộ. Những hàng phía sau là các cán bộ chủ chốt: chánh phó văn phòng, các lãnh đạo cục, vụ, viện, các thủ trưởng đơn vị cấp hai, các trưởng, phó phòng, ban.

Thủy ngồi hàng ghế đầu, cùng với các vị lãnh đạo khác của Bộ, nhưng phía ngoài cùng. Bộ trưởng ngồi ở đầu bàn trong cùng, đối diện với vị Phó Trưởng ban Tổ chức Trung ương dãy bên kia. Lễ tân văn phòng Bộ đã sắp xếp theo quy định, bằng những tấm biển hình chữ A, ghi tên từng người dán cả hai mặt để từ trên nhìn xuống, dưới nhìn lên đều nhận ra ngay.

Đến mục trao quyết định. Bộ trưởng mải mê ngắm người tình trong bộ quần trắng áo dài đỏ rực mầu cờ điểm một nhành mai vàng ôm gọn bộ ngực đầy đặn, tấm thân tròn lẳn. Mái tóc nâu uốn ruỗi buông lơi thả trên đôi vai tròn trịa. Đôi bàn chân trên giầy cao gót, từng theo một lớp luyện đi kiểu người mẫu, thẳng lưng, thẳng cổ, mắt nhìn thẳng, chiếc đĩa đặt trên đầu không được rơi, giờ uyển chuyển những bước không ngắn, không dài, đang đi lên hút hồn mọi người.

Không một ai trong tất cả những người trong phòng họp này, trong bộ này biết được, người phụ nữ kiều diễm kia là của ta. Không một ai biết được trong bộ quần áo thướt tha kia là một tấm thân gợi cảm thế nào, nước da trắng mịn thế nào? Và nàng làm tình tuyệt đến thế nào. Cơ thể ông, được phản xạ có điều kiện đánh thức cứ bừng bừng khí thế tiến công, chiếm lĩnh, làm chủ... Giá không có tiệc chiêu đãi ngay sau đây thì tốt quá. Phải hãm cái sự sung sướng này đến trưa thì lâu quá. Lúc này, chắc em đang sướng ra mặt khi cầm trên tay quyết định bổ nhiệm của Thủ tướng Chính phủ, không nghĩ đến anh nên không sũng ra được. Còn anh thì... bỏ mẹ đã ướt quần trong rồi đây này.

Chết, em đã phát biểu xong rồi. Đến tiết mục tặng hoa chúc mừng, mà đương nhiên mình phải là người đầu tiên rồi. Cái gì, việc gì cũng phải có tôn ti trật tự, thứ bậc, đẳng cấp, có đâu bình đẳng như thiên hạ lầm tưởng. Giá như Âu, Mỹ hay diễn viên, đạo diễn lúc này được ôm em một cái thì khoái nhỉ.

*

*                      *

Diệu Thủy no nê tận hưởng niềm kiêu hãnh khi đến cơ quan ngước nhìn tấm biển ghi rõ chức danh trên cửa phòng làm việc mới. Bước vào phòng là tấm bàn rộng gấp hai bàn cũ. Trên bàn cũng có tấm biển ghi rõ chức danh và tên mình. Mấy hộp danh thiếp mới trong hộc tủ bàn, một hộp trong xắc. Rõ ràng nó nặng hơn hẳn hộp cũ.

Sau nhiều ngày say sưa nhấm nháp niềm hoan lạc được đền đáp công ơn mà người tình đã viết kịch bản, kiêm luôn đạo diễn và diễn viên chính để bây giờ được ngồi vào chiếc ghế lãnh đạo này, Thủy mới nghĩ đến việc gia đình.

Chị chủ động hẹn Tùng sẽ trao đổi thẳng thắn với tinh thần nhìn thẳng vào sự thật:

- Tôi chấp nhận việc anh sống với cô ấy. Đúng như anh nói, giữa tôi và anh không còn tình nghĩa gì, thậm chí không còn trách nhiệm gì. Nhưng quan hệ pháp lí thì vẫn còn. Mà anh biết rằng, một bà thứ trưởng mà có chồng đi lấy một... một người phụ nữ từng làm ca ve là điều sỉ nhục lớn với tôi. Vì thế, sẽ không có chuyện ra tòa li dị. Đấy là điều chắc chắn. Anh cũng phải nghĩ đến hoàn cảnh tôi, cương vị công tác của tôi. Đã li dị, tôi khó có thể lấy ai được.

- Cô nói xong chưa? Thế nghĩa là tôi sẽ sống với vợ tôi không có đăng ký kết hôn?

- Thì phải thế chứ sao. Chính cô ấy đã giở lí ấy ra với tôi đấy. Rằng tôi chỉ là vợ anh trên danh nghĩa, còn cô ấy mới là vợ anh trong thực tế. Rằng, cô ấy là sự lựa chọn của anh, còn tôi thì đã bị anh bỏ.

Là người rất thực tế, nên anh không tranh cãi mà hỏi:

- Tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu?

- Cũng không biết nữa. Nhưng, chắc không phải hàng tháng mà là hàng năm.

Nói đến đấy Thủy đứng dậy. Tùng biết như thế mới được một bước. Không biết pháp luật có cho phép li hôn đơn phương không nhỉ?

Thủy nói thế là rất thật. Chị phải để không có điều tiếng gì trong dư luận ảnh hưởng đến mình. Còn ai biết thế nào, biết đến đâu thì mặc người ta. Việc lớn thế là xong rồi. Còn một việc vẫn dang dở. Nhưng với thời gian, cũng sẽ xong thôi. Ấy là việc bảo vệ luận án tiến sĩ. Chị hơi khó chịu, vì ông Thầy này máu dê hơi bị ghê. Có tuần hẹn đến hai lần. Lần thứ hai, chị lấy lí do bận việc không thể đến được thì ông ta đe khéo:

- Tùy em, luận án có xong đúng thời hạn không là do em quyết định, chứ không phải anh đâu nhá.

- Khổ quá, em bận thật mà Thầy. Tuần sau em sẽ hầu Thầy hẳn một buổi, đến mức trên bảo dưới không nghe để Thầy biết thế nào là... vô độ.

Ấy là chưa kể còn cái ông Thầy thạc sĩ nữa. Vẫn cứ đòi hỏi. Tất nhiên là bị từ chối khéo nhiều lần rồi. Nhưng cũng không thể cắt đuôi hẳn. Bởi như thế sẽ là một cuộc mua bán quá trắng trợn. Không thể cưa đứt đục suốt ngay được. Chả nhẽ lại hợp đồng với nhau, luận văn này bao nhiêu tiền, Thầy được gần em bao nhiêu lần à? Luận văn em bảo vệ xong rồi, lần này là lần cuối cùng à? Thế thì trơ tráo quá.

*

*                      *

Giám đốc Sở nát óc xem nên xử lí Tùng thế nào. Suy đi tính lại, thì không thể vin vào bất cứ lí do gì để quy kết anh trong hai vụ làm tổn thương sâu sắc uy tín Thành phố. Chỉ còn có thể xử về vụ gia đình thôi. Nhưng, muốn thế thì phải có người tố cáo, người khởi kiện. Vợ Tùng mà không làm việc này thì chịu. Mà sao không thấy cô ấy có động tĩnh gì nhỉ. Lại mới được đề bạt thứ trưởng. Có thể cô ấy dùng chiến thuật trong êm ngoài ấm thì làm thế nào?

Bây giờ lên với Dự, Tùng không còn phải như hoạt động bí mật. Cuộc nói chuyện giữa hai người như một thỏa hiệp. Thủy chấp nhận sự phản bội của Tùng, tuy nói là không đánh đổi nó với việc mình vô tình làm hại mẹ con Dự, nhưng trong thâm tâm Thủy coi đó là kế hoãn binh để đổi lấy sự bình yên cho mình. Không thể lớn tiếng lên án Tùng, khi mình cũng đang phản bội chồng, không phải với một mà đồng thời với ba người.

Anh kể cho cô nghe về hai cuộc nói chuyện với Thủy. Nghe xong, Dự bình thản, như đấy là lẽ tự nhiên. Không có cách gì khác.

- Anh không li dị được mà chị ấy lại chấp nhận thì có nghĩa em chỉ là vợ theo của anh thôi đấy. Có phải thế không ạ? Thôi, thế cũng được. Miễn là chị ấy không lên đây gây sự là được rồi.

Đúng lúc ấy, chuông cổng reo. Hai người giật mình nhìn ra.

- Ai là Đào Thị Dự thì ra nhận bưu phẩm nhớ.

Có lẽ chẳng cần, nhưng Tùng vẫn dùng tay phải đỡ một bên sườn Dự dìu ra cổng.

- Chị nhận và ký vào chỗ người nhận. Cảm ơn!

Người bưu tá vừa quay đi, cô đã đưa cả chiếc phong bì lớn ấp vào mặt, khóc nấc lên. Tùng chẳng hiểu chuyện gì vội hỏi:

- Cái gì thế? Sao em khóc?

- Vào nhà đã, anh mở ra sẽ biết.

Tùng hấp tấp vừa đi vừa bóc. Chỉ thấy đó là số cuối tuần một tờ báo của thanh niên. Lật mấy trang nữa, đến trang giữa, trang văn thơ, thấy một cái tít to: Nỗi đau lột xác chiếm gần trọn hai trang giữa tờ báo. Tác giả là Đào Thị Dự. Tùng không tin vào mắt mình. Anh sửng sốt nhìn cô. Nhìn trân trân, như đấy là một người khác, không còn là Dự hôm qua nữa. Rồi anh ôm chầm lấy cô, siết chặt đến không thể chặt hơn. Họ không hôn nhau như mọi khi. Hình như chiếc hôn, dù kiểu gì, dù lâu đến đâu cũng không nói được điều cần nói lúc này:

- Anh thật sự hạnh phúc. Bất ngờ quá. Có nằm mơ cũng không tưởng tượng được chuyện này.

- Em sẽ cố gắng xứng đáng với anh. Để chị ấy biết rằng, em là sự lựa chọn chính xác của anh, như em đã nói với chị ấy hôm hai người lí sự với nhau.

Họ nằm bên nhau, yên lặng. Mỗi người theo đuổi ý nghĩ của mình, nhưng đều nghĩ về tương lai. Dự chợt nhỏm dậy:

- Để em gọi cho chị bạn anh. Chính hôm về, chị ấy mang bài đến tòa soạn cho em đấy.

*

*                      *

Dù Thủy không có đơn tố cáo thì việc Tùng vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng vẫn là sự thật hiển nhiên, bàn dân thiên hạ biết cả, nên người ta cứ xử lí anh. Hội đồng kỉ luật họp. Như được dặn dò kỹ lưỡng, nên tuyệt đối, không một ai nhắc đến hai vụ của Thành phố mà anh đã phá ngang làm hỏng. Có hai người lên án anh gay gắt. Phó Giám đốc có đôi mày rậm thì kết tội anh kiêu ngạo hay dạy đời. Còn Bí bô Chi thự thì kết anh vào tội đạo đức yếu kém, không chịu thường xuyên tu dưỡng theo năm nhiệm vụ đảng viên nên mới dẫn đến sai lầm khuyết điểm nặng nề này.

Chủ tịch Hội đồng kết luận: dù có những đóng góp đáng kể cho Sở, Thành phố và Ngành, nhưng việc vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng của anh, với bất cứ lí do gì đi nữa cũng vẫn gây ảnh hưởng xấu cho Sở. Có một câu làm Tùng đau đớn: uy tín của đồng chí Tùng càng cao thì tác hại càng lớn. Được nói lời cuối cùng, ai cũng tưởng Tùng sẽ đập lại hai vị kia. Nhưng không, anh cảm ơn tất cả mọi người, chấp nhận mọi hình thức kỉ luật mà hội đồng sẽ biểu quyết thông qua.

Anh bị cảnh cáo, hạ một bậc lương, thôi chức vụ trưởng phòng, chuyển sang làm Tổ trưởng tổ Phong trào.

Bên Đảng, anh cũng bị cảnh cáo ghi lí lịch.



([1]) AQ: nhân vật chính trong AQ chính truyện của nhà văn Lỗ Tấn, Trung Quốc.

 

In tin Lên đầu tin

Phản hồi bài viết:

Tiêu đề:  
Nội Dung:  
Họ tên:  
Email:  
(*: Cần nhập đủ thông tin)

Danh sách Phản hồi: